Cây vĩ cầm của Paganini
Ebook

Cây vĩ cầm của Paganini

Tác giả: Alexander Kuprin

Giới thiệu

Cây Vĩ Cầm Của Paganini: Khi Thiên Tài Bị Đày Đọa Giữa Trần Gian

Có những cuốn sách đọc xong, ta chỉ muốn khép lại nhẹ nhàng và mỉm cười. Nhưng cũng có những cuốn như "Cây vĩ cầm của Paganini" (hay Sự đày đọa của Paganini) của Anatoly Vinogradov, đọc xong mà lòng nặng trĩu, ám ảnh khôn nguôi như vừa nghe dứt một khúc vĩ cầm bi ai nhất.

Tiếng Đàn Của Quỷ Hay Tiếng Khóc Của Một Kiếp Người?

Trước khi đọc cuốn này, mình cũng như nhiều người, chỉ biết loáng thoáng về Niccolò Paganini như một "Quỷ vương vĩ cầm" với kỹ thuật siêu phàm đến mức người ta đồn ông bán linh hồn cho quỷ dữ. Nhưng Vinogradov đã kéo mình ra khỏi những lời đồn đại sáo rỗng ấy để chạm vào một Paganini bằng xương bằng thịt, một con người cô độc đến tận cùng.

Đọc từng trang sách, mình thực sự rùng mình. Không phải vì sợ, mà vì xót xa. Bạn sẽ thấy hình ảnh một thiên tài không được sống như một người bình thường. Ông bị bệnh tật giày vò từ nhỏ, bị cha ép tập đàn đến ứa máu, và khi thành danh thì bị người đời vừa tung hô vừa dè bỉu.

Cái cách tác giả miêu tả Paganini chơi đàn, thực sự làm mình nổi da gà. Đó không còn là biểu diễn nữa, mà là một cuộc chiến. Ông rút ruột gan mình ra, đặt lên dây đàn, bắt nó phải khóc, phải cười, phải gào thét thay cho những uất ức trong lòng ông.

Một Bức Tranh Xã Hội Ngột Ngạt Đến Khó Thở

Điều làm mình ấn tượng (và cũng bức xúc) nhất khi đọc cuốn này chính là sự tàn nhẫn của lòng đố kỵ. Giữa một Châu Âu thế kỷ XIX đầy biến động, Paganini như một con chim lạ lạc lõng.

Giáo hội soi mói, đồng nghiệp ganh ghét, còn công chúng thì hiếu kỳ một cách tàn nhẫn. Họ đến xem ông đàn không chỉ để nghe nhạc, mà để xem "con quỷ" ấy trông ra sao. Đọc đến những đoạn ông bị vu khống, bị cô lập, mình tự hỏi: Tại sao người ta lại sợ hãi những gì họ không thể hiểu? Tại sao tài năng lại trở thành một lời nguyền kinh khủng đến thế?

Vì Sao Bạn Sẽ Không Thể Rời Mắt Khỏi Cuốn Sách Này?

Mình tin rằng, dù bạn có am hiểu nhạc cổ điển hay không, cuốn sách này vẫn sẽ cuốn lấy bạn.

Vì cảm xúc quá thật: Vinogradov viết tiểu sử mà như đang viết một cuốn tiểu thuyết trinh thám tâm lý. Có những đoạn mình phải dừng lại một chút để lấy hơi vì không khí trong truyện quá căng thẳng, quá bi thương.

Vì sự đồng cảm: Bạn sẽ tìm thấy đâu đó trong Paganini hình ảnh của những người dám sống chết vì đam mê, bất chấp cả thế giới quay lưng. Đó là một bài học về sự kiên cường khiến ta phải cúi đầu nể phục.

Lời Kết

Gấp lại "Cây vĩ cầm của Paganini", dư âm còn lại không chỉ là sự ngưỡng mộ dành cho một tài năng kiệt xuất, mà là một nỗi buồn đẹp đẽ. Tiếng đàn của Paganini có thể đã tắt từ hàng trăm năm trước, nhưng qua ngòi bút của Vinogradov, nó vẫn vọng lại, nhắc nhở chúng ta rằng: Đôi khi, cái giá của sự vĩ đại chính là nỗi cô đơn tuyệt đối.

Nếu bạn đang tìm một cuốn sách để đắm chìm và suy ngẫm, hãy thử đọc nó đi. Nhưng nhớ chuẩn bị tâm lý nhé, vì nó sẽ không chiều chuộng cảm xúc của bạn đâu, nó sẽ khiến bạn day dứt đấy.