1.
Mẹ của A Triết là một người vô cùng chu đáo.Bà biết tôi có cơ địa dễ dị ứng.
Trên bàn bày tám món ăn, tất cả đều là đồ chay.Tháo tạp dề xuống, bà hơi áy náy nói:
“Thụy Thụy, dì biết con dị ứng với hơn hai mươi loại thực phẩm, như hải sản, xoài, thịt bò, thịt dê…”“Cho nên hôm nay dì chỉ nấu toàn đồ chay, thậm chí muối cũng cho rất ít.”“Con nếm thử xem có hợp khẩu vị không?”
Sự cẩn thận ấy khiến lòng tôi dâng lên một cảm giác ấm áp.Tôi gắp cơm ăn từng miếng nhỏ, vừa dè dặt vừa đầy biết ơn.
Thế nhưng, ngay khi gắp một đũa rau xào bỏ vào miệng, tôi sững người.Nó ngon hơn bất kỳ đĩa rau luộc, rau xào nào mà tôi từng ăn từ nhỏ đến lớn.
Tôi không kìm được, bật thốt lên:“Dì ơi, rau này… thật sự ngon quá! Ngon hơn hẳn ở nhà con. Có phải dì cho thêm gia vị gì đặc biệt không ạ?”
Vừa dứt lời, sắc mặt mẹ A Triết khựng lại như chợt nhớ ra điều gì, bà vỗ mạnh vào đùi, hoảng hốt kêu lên:
“Trời ơi! Dì vừa nhớ ra rồi! Lúc xào rau, dì có cho thêm một thìa dầu hào để làm dậy vị! Mà trong dầu hào… có chiết xuất từ hàu, đó cũng là hải sản!”
Không khí lập tức đông cứng lại.
Sắc mặt A Triết tái nhợt, anh ném phịch đôi đũa xuống bàn, hoảng loạn kéo tôi chạy thẳng vào nhà vệ sinh:
“Em có thấy cổ họng căng lại không? Có khó thở không? Anh đưa em đến bệnh viện ngay!”
Mẹ anh cũng quýnh quáng theo sau, giọng run rẩy không ngừng:“Nhanh lên! Rửa miệng đi! Súc nhiều lần vào!”
Bị họ đẩy tới bồn rửa, bên tai tôi chỉ còn tiếng nước chảy ào ào xen lẫn tiếng thúc giục dồn dập.
Thế nhưng, tôi chỉ đứng chết lặng, nhìn chằm chằm vào gương. Đầu óc trống rỗng.
“Không… không sao cả. Em hoàn toàn không thấy khó chịu gì.”“Nhưng chẳng phải em bị dị ứng hải sản sao…”
Trong gương, khuôn mặt tôi vẫn hồng hào, ánh mắt sáng rõ.Không sưng đỏ.Không nổi mẩn.
Tôi thử hít một hơi thật sâu, rồi thêm một hơi nữa.Ngực vẫn thênh thang, hơi thở ổn định.Mọi thứ chẳng khác nào bình thường.
Nhưng từ nhỏ đến lớn, ba mẹ tôi đã khẳng định chắc nịch: tôi bị dị ứng hải sản nghiêm trọng — chỉ cần chạm vào thôi cũng có thể nghẹt thở, toàn thân sưng đỏ, thậm chí sốc phản vệ mà mất mạng.
“Thụy Thụy, nếu khó chịu thì chúng ta đi cấp cứu ngay nhé? Đừng cố chịu đựng.”
Giọng mẹ A Triết vang bên cạnh, bà run rẩy cầm một cốc nước đưa tới.Nỗi lo lắng trong mắt bà chân thật đến mức, trái lại, khiến tôi thấy cả thế giới bỗng dưng trở nên phi lý, nực cười.
Tôi khẽ lắc đầu.Hai mươi năm qua, đây là lần đầu tiên tôi bắt đầu nghi ngờ cái “dị ứng” đã khắc sâu vào cuộc đời mình.
Giọng tôi khô khốc:“Dì à… con hình như không sao.”
A Triết buông lỏng tay, nhưng chân mày vẫn nhíu chặt:“Nhưng chẳng phải em nói… ba mẹ em bảo em bị dị ứng nặng lắm sao? Chỉ một chút thôi cũng sẽ…”
Lời của A Triết còn chưa dứt, đã bị mẹ anh vội vàng cắt ngang:
“Thụy Thụy, không sao là tốt rồi.”
Trong ánh mắt bà thoáng hiện lên sự ngập ngừng khó tả.Có hoảng loạn.Có do dự.Lại còn như ẩn giấu một lời nhắc nhở nào đó không thể nói ra.
Sau đó, cả bữa cơm, tôi không còn cảm nhận được hương vị gì nữa.Mỗi miếng thức ăn trong miệng, đều nhạt nhẽo như nhai sáp.
2.
Trên đường đưa tôi về, A Triết mấy lần mấp máy môi, muốn nói lại thôi.Cuối cùng, anh chỉ im lặng, siết chặt tay lái.
Mãi đến khi xe dừng hẳn dưới khu tập thể cũ nơi tôi thuê trọ, anh mới tắt máy, quay sang khẽ hỏi:
“Em không sao chứ?”
Lúc ấy tôi mới bàng hoàng nhận ra, tay chân mình lạnh buốt.
“Xin lỗi nhé,” tôi cố nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc, “hôm nay tâm trạng em không tốt, lần đầu ra mắt cô chú mà lại xảy ra chuyện thế này, làm gia đình anh lo lắng rồi.”
A Triết khẽ thở dài, đưa tay xoa nhẹ mái tóc tôi.“Ngốc ạ, mẹ anh sẽ không nghĩ nhiều đâu. Bà chỉ lo cho em thôi. Lên nhà đi, tắm nước nóng, ngủ một giấc thật ngon, dậy rồi mọi chuyện sẽ ổn cả.”
Tôi gật đầu, tháo dây an toàn, mở cửa bước xuống xe.
“Thụy Thụy, đừng suy nghĩ linh tinh.” – A Triết gọi với theo – “Có chuyện gì nhất định phải gọi cho anh.”
“Ừ.”
Nhưng… làm sao tôi có thể không nghĩ nhiều?Trong đầu tôi, rối loạn như một mớ tơ vò.
Hai mươi năm cuộc đời, bỗng chốc như một tấm lưới dối trá được dệt tinh vi, giờ đã có người mạnh tay giật bung một sợi chỉ.
Trở về căn phòng thuê chật hẹp.Tôi thậm chí chưa kịp bật đèn.Trong bóng tối, chỉ loạng choạng mò lấy điện thoại.
Việc đầu tiên tôi làm — đặt liền một đống đồ ăn ngoài.
Tất cả những thứ mà trước giờ tôi chỉ dám nhìn, không dám thử.Sữa, xoài, bít-tết, gà nướng…
Thậm chí, tôi còn đặt một phần cơm chiên hải sản còn nóng hổi, khói nghi ngút.Từng hộp đồ ăn được tôi bày lên bàn.
Tôi cầm lấy hộp sữa – thứ từng khiến tôi sợ hãi đến tận cùng – vặn nắp, dè dặt uống một ngụm nhỏ.Dòng chất lỏng ấm áp trượt xuống cổ họng, mang theo hương vị ngậy ngậy của sữa.