2
Về đến nhà, tôi khóc một trận đã đời.
Tắm rửa xong, tôi nằm xuống giường nghỉ ngơi.
Không ngoài dự đoán của tôi, hôm nay Tôn Uyển chắc chắn sẽ giữ chân Cố Ngự Cảnh lại.
Quả nhiên, chưa đầy hai phút sau khi nằm xuống, điện thoại của anh ta gọi tới.
“Lý Triều Triều, Tôn Uyển không sao rồi, chỉ là tâm trạng không ổn định, tối nay anh…”
Tôi mỉa mai nhếch môi, giọng châm chọc:
“Đúng rồi, nhỡ đâu anh về làm cô ta kích động rồi lại cắt tay nữa thì sao? Cả đời anh không về cũng được đấy.”
“Em sao có thể như vậy! Tôn Uyển tinh thần không tốt, anh chăm sóc cô ấy thì sao chứ…”
Mặc kệ lời trách móc dồn dập của Cố Ngự Cảnh, tôi dứt khoát cúp máy.
Lúc quen Cố Ngự Cảnh, tôi không hề biết anh ta có một cô thanh mai như vậy.
Ngay từ lần gặp đầu tiên, anh đã bắt đầu theo đuổi tôi.
Theo đuổi suốt ba năm.
Vì muốn ở cùng thành phố với tôi, anh thậm chí từ bỏ mức lương triệu tệ ở tập đoàn quốc tế.
Cũng vì vậy, tôi mới dần chấp nhận anh.
Nếu biết anh có một cô thanh mai dây dưa nhiều năm, động tí là lấy cái chết ra uy hiếp…
Dù anh có theo đuổi tôi mười năm, tôi cũng sẽ không ở bên anh.
Không sao, giờ rời bỏ anh vẫn chưa muộn.
Chiều hôm sau, tôi đang thu dọn hành lý thì Cố Ngự Cảnh mệt mỏi trở về.
Nhìn thấy tôi, ánh mắt anh ta đầy bất mãn và ấm ức.
“Lý Triều Triều, em không thấy tin nhắn anh gửi sao?
Anh và Tôn Uyển đều chưa ăn gì, bảo em nấu chút cháo hải sản mang qua, cả ngày chẳng thấy đâu!”
Nhìn vẻ mệt mỏi đó, chút xót xa vừa thoáng qua trong tôi lập tức biến mất, chỉ còn lại sự mỉa mai.
Thấy tôi im lặng, giọng anh ta bắt đầu khó chịu:
“Đừng ngẩn ra nữa, giờ nấu cháo hải sản đi, lát nữa chúng ta mang tới bệnh viện cho cô ấy.”
Tôi bật cười lạnh, tháo chiếc nhẫn trên tay ném xuống trước mặt anh.
“Cố Ngự Cảnh, chúng ta không hợp, chia tay đi.”