1
Mạnh Nhạn Hồi là bạn học cấp ba của tôi.
Cũng là đối tượng xem mắt do người lớn sắp đặt.
Lần gặp lại anh ở quán cà phê, suýt nữa tôi không nhận ra.
“Anh là… Mạnh Nhạn Hồi?”
“Tôi nhớ hồi đó anh đâu có đeo kính?”
Anh thay đổi rất nhiều.
Khí chất và ngoại hình hoàn toàn khác biệt với dáng vẻ non nớt năm nào.
Mạnh Nhạn Hồi tháo kính gọng vàng xuống, cười khẽ:
“Dùng mắt quá độ, không tránh khỏi phải đeo thôi.”
“Tôi đeo kính… không đẹp à?”
“Không có đâu, vẫn rất đẹp mà.”
Vừa nói xong, nụ cười trong mắt anh càng sâu hơn.
Ý thức được mình lỡ lời, tôi bối rối vùi mặt vào cốc cà phê trước mặt.
Cay đắng khiến tôi khẽ nhíu mày.
Anh lại dịu dàng nói:
“Em vẫn giống như trước kia, không thay đổi gì cả.”
Tôi càng không dám ngẩng đầu nhìn.
Thật ra hồi học cấp ba, tôi và anh chẳng có giao thiệp gì nhiều.
Thứ hạng của chúng tôi cách nhau… hai tờ giấy A4.
Anh là học sinh cưng trong mắt thầy cô.
Còn tôi, ba năm cấp ba chỉ mải mê đu idol, đọc truyện tranh.
Ký ức duy nhất có liên quan đến anh, là tấm ảnh chụp kỷ yếu lúc tốt nghiệp.
Tính ra cũng gần mười năm không gặp.
Mạnh Nhạn Hồi bây giờ khác xa vẻ lạnh lùng ngày trước.
Anh chủ động bắt chuyện với tôi.
“Giờ còn đu idol nữa không?”
Tôi lắc đầu.
“Bỏ rồi. Mấy nhóm tôi thích giờ sắp tan rã cả rồi.”
Anh gật đầu mỉm cười, rồi gọi thêm cho tôi một phần bánh flan caramel.
Vị ngọt thanh của bánh làm dịu đi vị đắng trong miệng.
Tôi khẽ nói một câu “cảm ơn”.
Sau nửa tiếng trò chuyện, anh mời tôi đi xem phim.
Mở app ra đưa cho tôi chọn:
“Em muốn xem phim nào?”
“À… phim nào cũng được.”
Anh thu lại điện thoại, tự chọn một bộ phim về tình thân.
Vì mua vé sát giờ nên không chọn được ghế đẹp.
Chúng tôi ngồi ở góc phòng chiếu, bên cạnh là một cặp đôi trẻ.
Khi đèn tắt, hai người kia hôn nhau thắm thiết chẳng chút ngại ngần.
Tôi vừa xấu hổ vừa lúng túng.
Mạnh Nhạn Hồi nghiêng người che khuất tầm nhìn của tôi, đưa cho tôi hộp bỏng ngô cỡ đại.
Lúc tôi với tay nhận, lỡ chạm vào mu bàn tay ấm áp của anh.
“Xin lỗi.”
“Không sao đâu.”
Chỉ là chạm nhẹ, mà tim tôi đập nhanh hơn.
Đến lúc ấy tôi mới nhận ra, mọi chuyện như đang đi theo nhịp của anh.
May mà anh không có ý đồ gì xấu, không chọn phim kinh dị.
Trong suốt buổi chiếu, anh rất lịch sự, không hề đụng chạm.
Giữa phim, tôi bị một cảnh khóc lóc của nữ chính làm xúc động đến mức rơm rớm nước mắt.
Đúng lúc ấy, anh đưa cho tôi một chiếc khăn tay.
“Lỗi tại anh, không đọc kỹ nội dung phim mà đã chọn.”
“Lần đầu hẹn hò lại khiến em phải khóc.”
Tôi vội vàng nhận khăn, lí nhí:
“Không phải lỗi của anh, tại tôi hay xúc động, dễ khóc lắm.”
Anh bật cười khe khẽ:
“Em vẫn y như trước.”
Tôi chẳng hiểu ý anh là gì.
Khăn tay vải mềm, có mùi tuyết tùng thoang thoảng, khiến người ta cảm thấy an lòng.
Tôi lại nhỏ giọng nói “cảm ơn”.
Ra khỏi rạp, thấy mắt tôi đỏ hoe, anh thoáng nhíu mày:
“Lần sau không xem phim này nữa.”
Tôi nhìn xuống đất, ngại ngùng nói:
“Ừm… xúc động quá.”
“Vậy lần sau mình xem phim hài nhé.”
“Tối thứ Tư em có rảnh không? Anh qua đón.”
2
Lời mời của Mạnh Nhạn Hồi rất chân thành.
Ở bên anh, tôi không thấy khó chịu.
Tôi chẳng tìm được lý do gì để từ chối.
Thế là đồng ý hẹn hò lần hai.
Về đến nhà, mẹ tôi vừa nhìn là biết tôi mới khóc xong.
Tưởng tôi bị bắt nạt, bà lập tức muốn gọi điện hỏi dì tôi.
Tôi vội giải thích là do xem phim xúc động quá.
“Anh ấy… cũng tốt lắm.”
Nghe tôi nói thế, mẹ tôi nhìn tôi từ đầu đến chân.
“Con với cậu ấy hợp nhau lắm hả?”
Tôi hơi xấu hổ.
“Mẹ đừng hiểu lầm, ảnh là bạn học cấp ba của con thôi.”
“Người ta giỏi giang từ nhỏ, chắc không để mắt tới con đâu.”
Mẹ tôi không tin, gọi ngay cho dì tôi hỏi thăm.
Còn bật loa ngoài.
“Ai nói không để ý chứ? Bên nhà trai hài lòng lắm đấy!”
“Chị mày mà giới thiệu người tào lao cho con chắc?”
Mặt tôi đỏ bừng, chạy trốn vào phòng.
Chưa được bao lâu, Mạnh Nhạn Hồi nhắn tin:
【Mắt em đỡ chưa?】
【Anh có mua cho em mấy cái mặt nạ mắt hơi nước, đắp trước khi ngủ sẽ dễ chịu hơn.】