Ngày cưới, bố mẹ tôi không khóc.
Tôi cũng không khóc.
Người khóc lại là… Mạnh Nhạn Hồi.
Anh vừa nắm lấy tay tôi từ tay bố tôi, nước mắt đã lặng lẽ lăn dài.
Từng giọt, từng giọt như chuỗi hạt đứt chỉ, rơi mãi không dứt.
Làm tôi luống cuống không biết phải làm sao.
“Anh đừng khóc nữa! Quay phim đang ghi hình đó!”
Mạnh Nhạn Hồi vừa cười vừa gật đầu.
Lúc đến phần trao nhẫn, tay anh run đến mức không thể cài đúng.
Đến khi phải đổi cách xưng hô gọi bố mẹ, cổ họng anh nghẹn lại, không nói nên lời.
Tôi biết chờ đến lúc đọc lời thề chắc chắn cũng không xong.
Thế là không đợi được nữa.
Vừa thấy MC mở lời, tôi đã nhón chân ôm lấy cổ anh, chủ động hôn lên môi anh.
Tôi sợ… nếu để anh mở miệng, chỉ e lại nghẹn ngào đến mức khiến cả hội trường cười ầm.
Trong tiệc cưới, khách mời chủ yếu là người nhà bên tôi.
Còn Mạnh Nhạn Hồi, dàn phù rể cũng toàn đồng nghiệp trong công ty.
Người thân, đếm ra cũng chỉ đủ một bàn tròn.
Lúc đi mời rượu, có một người đàn ông tóc bạc đứng dậy nhìn Mạnh Nhạn Hồi, khẽ lau nước mắt.
“Bấy nhiêu năm rồi, cháu chịu nhiều thiệt thòi quá.”
Mạnh Nhạn Hồi không nói gì.
Chỉ ngửa đầu uống cạn ly rượu đầy.
Tôi được người bên cạnh nhắc mới biết, người đàn ông ấy là cậu ruột của Mạnh Nhạn Hồi.
Tôi nâng ly, mỉm cười nói:
“Cậu ạ, sau này anh ấy nhất định sẽ hạnh phúc. Có con ở bên, cậu cứ yên tâm.”
Mạnh Nhạn Hồi nghiêng đầu nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm.
Hôm đó, anh uống khá nhiều.
Tôi thì chỉ uống đúng một ly.
Vậy mà lại say đến mức không nhớ nổi mình đã về phòng như thế nào.
Ngược lại, anh càng uống càng tỉnh táo.
Anh ôm tôi đi rửa mặt, còn vừa ôm vừa thì thầm đủ thứ chuyện bên tai.
Đèn đầu giường vẫn sáng.
Chiếc chăn cưới màu đỏ rực là do mẹ tôi đích thân chọn.
Nó hoàn toàn lạc lõng giữa căn phòng với tông màu xám lạnh.
Vậy mà Mạnh Nhạn Hồi lại tỏ ra vô cùng thích thú.
Anh nói, đây là lần đầu tiên trong đời, anh được đắp một chiếc chăn do mẹ chuẩn bị.
Từ khi còn rất nhỏ, bố mẹ anh đã qua đời.
Anh gần như chẳng còn nhớ cảm giác được ba mẹ yêu thương là như thế nào.
Nghe anh nói vậy, trong lòng tôi nghèn nghẹn.
Tôi ôm chặt lấy anh, hôn một cái thật mạnh lên má:
“Từ giờ, của em cũng là của anh!”
Những vết sẹo từ gia đình cũ, cần thật nhiều tình yêu để xoa dịu.
May mà… tôi yêu anh đủ nhiều.
Tôi tin, mình có thể sưởi ấm trái tim anh.
Đôi mắt Mạnh Nhạn Hồi đỏ hoe, anh nghiêng người hôn tôi.
Tôi vẫn còn choáng vì rượu, đầu óc mơ hồ.
Vô thức vòng tay ôm cổ anh, đáp lại nụ hôn ấy.
Dần dần, ánh đèn tắt đi.
Tôi không nhìn thấy gương mặt của anh nữa.
Hơi hoảng, tôi gọi khẽ tên anh.
Trong màn đêm yên tĩnh, thân nhiệt của Mạnh Nhạn Hồi ôm trọn lấy tôi.
Cứ thế… từng chút, từng chút một, ấm dần lên.
12.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi thấy Mạnh Nhạn Hồi mình trần đứng trong bếp nấu bữa sáng.
Cái quần thì cũng không chịu mặc cho tử tế.
Tôi nhẹ nhàng khụ một tiếng:
“Không đứng đắn gì cả, ở nhà mà cũng ăn mặc kiểu này sao.”
Anh bật cười, bước lại gần, cúi xuống hôn lên đỉnh đầu tôi:
“Bảo bối không thích nhìn à?”
“Nếu không thích thì anh đi mặc vào ngay.”
Ánh mắt tôi vô thức lướt từ cổ anh xuống tận eo.
Chẳng may nhìn thấy trên làn da trắng mịn kia là những vết cào đỏ rõ mồn một.
Mặt tôi lập tức đỏ bừng.
“Đi thay đồ nhanh lên, lát còn về nhà nữa đấy.”
Mạnh Nhạn Hồi trở vào phòng, tùy ý khoác lên người một chiếc sơ mi.
Thấy tôi uống xong canh giải rượu, lại nhất định đòi giúp tôi thay đồ.
“Bảo bối hôm qua mệt lắm rồi. Để anh làm cho.”
Anh còn dám nhắc nữa!
Tối qua nhân lúc tôi uống say, anh cứ dây dưa mãi,
Hết cái kiểu “khó nói” này đến cái kiểu “khó nói” khác…
Khụ.
Cưới nhau rồi mà vẫn đỏ mặt suốt thì cũng kỳ.
Phải giữ chút thể diện mới được.
Lúc Mạnh Nhạn Hồi đang thu dọn quà cáp mang về nhà, tôi đi theo anh vào phòng chứa đồ.
Tình cờ phát hiện có mấy bức tranh được phủ vải kỹ càng.
Tò mò nổi lên, tôi khẽ vén một góc tấm vải lên xem.
Là một bức tranh.
Phông nền đen sẫm.
Dần dần lộ ra phần váy trắng tinh khôi.
Trên tranh là một cô gái trẻ, tai hơi ửng hồng.
Mái tóc rũ xuống bên má.
Đôi môi hơi cong lên, như đang mỉm cười khẽ khàng.
Khoan đã…
Nhìn sao… thấy giống tôi thế?
“Chết rồi, bí mật thầm yêu bị lộ mất rồi.”
Tôi kinh ngạc quay đầu lại:
“Mạnh Nhạn Hồi, anh…”
Anh nghiêng người, vòng qua tôi, kéo lại tấm vải phủ lên bức tranh.
“Ừ đấy, bạn học Tiểu Kiều, anh thích em từ rất, rất lâu rồi.”
“Em… có thấy anh… kỳ quặc không?”
Giọng anh khàn khàn, có chút gượng gạo.
Bàn tay đang đặt trên khung tranh khẽ run run.
Tôi bỗng thấy trong lòng như có ai siết lại.
Bỗng nhiên, tôi nhớ lại câu hỏi hôm đó ở sân bay mà Thu Trì đã từng hỏi anh.
Thì ra… anh không hề nói đùa.
Tôi bước đến, nhẹ nhàng ôm lấy anh từ phía sau.
“Mạnh Nhạn Hồi, may mà anh đã không nói ra sớm hơn.”
“Nếu không, có lẽ chúng ta đã không có ngày hôm nay.”
“Yêu sớm thì không nên. Tất cả chờ đợi đều là vì một lần gặp lại tốt đẹp hơn.”
“Được kết hôn với anh, em thật sự cảm thấy rất may mắn.”
Mạnh Nhạn Hồi quay người lại, siết chặt tôi vào lòng.
“Kiều Nam… anh nghĩ, có lẽ anh đã dùng hết tất cả may mắn của kiếp này, cả kiếp sau… chỉ để đổi lấy cơ hội được gặp lại em.”
Ánh nắng buổi sớm len qua khung cửa sổ, rải xuống sàn nhà ấm áp.
Tôi bỗng thấy như mình đang xuyên qua năm tháng.
Ôm lấy chàng trai năm xưa đứng giữa sân trường, ngược sáng nhưng vẫn hiên ngang rực rỡ.
Chúng tôi đều là những người may mắn.
Và tương lai phía trước…
Chắc chắn cũng sẽ là những ngày thật hạnh phúc.
Phiên ngoại
1.
Từ nhỏ, Mạnh Nhạn Hồi đã biết những người xung quanh không coi trọng mình.
Không có bố mẹ chở che,
Anh được gửi nuôi trong nhà cậu.
Là một đứa trẻ chưa đủ lớn, chỉ vì sợ ánh mắt lạnh lùng của mợ mà đến bữa cũng không dám ăn no.