4.
Đêm dần sâu, Bùi Tích vẫn chưa về, Tống Như Sơ mệt mỏi ngủ trước, dặn Diệp Nhi chờ khi Bùi Tích quay lại thì đánh thức nàng.
Ta lướt ra khỏi phòng, ngồi trên nóc nhà, ngoảnh mặt về hướng cung điện Hoàng đế.
Mấy ngày trước, ta nghe nói Thiên tử bệnh nặng. Giờ Bùi Tích được triệu vào cung lúc nửa đêm, hẳn là lúc cần người gánh vác trọng trách trong cơn nguy biến.
Đến khi ấy, hắn sẽ một người dưới vạn người trên. Không biết liệu hắn có ra tay với nhà họ Tống hay không.
Mấy năm qua, hắn đã có dấu hiệu ngấm ngầm hành động.
Tống gia và bốn nhà kia nghĩ rằng dâng châu báu chất thành núi cùng mỹ nhân tuyệt thế là có thể khiến hắn quên đi oán cũ. Nhưng so với mối hận trong lòng hắn, những thứ đó có nghĩa lý gì?
Hôm ta về Tống gia, vốn định báo cho họ biết ý đồ của Bùi Tích.
Vậy mà còn chưa kịp mở miệng, họ đã ra tay hạ độc giết ta.
Mặt trăng dần lặn, phương đông vừa ửng sáng, mặt trời sắp lên, ta buộc phải trở về trong phòng.
Ta là quỷ, sợ ánh dương.
Sợ cả thứ ánh sáng ấm áp mà ta từng yêu thích nhất.
5.
Bùi Tích trở về vào giờ ngọ, Tống Như Sơ đã chuẩn bị sẵn một bàn thức ăn ngon chờ hắn.
Ta ủ rũ nấp trong góc, ta cũng đói.
Nửa tháng trước khi chết ta đã không thiết ăn uống, hễ ăn vào lại buồn nôn khó chịu, đến lúc về Tống gia còn chưa kịp ăn cơm đã uống phải chén rượu độc Tống Như Sơ trao cho.
Vậy nên, ta xem như một u hồn chết đói.
Mấy ngày nay Tống Như Sơ vì nóng ruột chờ Bùi Tích nên cũng chẳng ăn uống gì. Nay Bùi Tích trở về, nàng liền có hứng ăn lại.
Thế nhưng Bùi Tích không động đũa, chỉ chăm chú nhìn nàng, ánh mắt sắc bén, ngón tay khẽ vuốt – đó là thói quen mỗi khi hắn trầm tư suy nghĩ.
Chẳng lẽ hắn đã phát giác điều gì?
"Quân thượng, sao người không ăn?" Tống Như Sơ hỏi.
Bùi Tích không trả lời, chỉ chậm rãi nói: "Trông nàng hôm nay ăn uống rất ngon miệng."
Tống Như Sơ lập tức hiểu ra điều bất thường. Nàng vốn định học theo vẻ trầm lặng nhu thuận của ta.
Nàng buông đũa, cúi đầu: "Khiến Quân thượng chê cười."
Bùi Tích lại nói: "Ta nghe nói tháng trước thân thể nàng không được khỏe, vào giờ Mùi Thái y trong cung sẽ đến khám."
Trong mắt Tống Như Sơ thoáng hiện vẻ hoang mang. Nàng lo bị Thái y phát hiện điều gì chăng, dẫu bề ngoài có thể đổi thay nhưng tạng phủ bên trong làm sao biến hóa hoàn mỹ được.
Ta cũng cảm thấy khó hiểu. Tháng trước ta vẫn còn sống, hiển nhiên người không khỏe kia là ta.Ba năm qua dù ta cũng bệnh vài lần nhưng toàn do ngự y nhà họ Bùi chữa trị, nay hắn lại mời Thái y trong cung.Tại sao hắn lại để ý đến sức khỏe của ta đến vậy?
Tống Như Sơ dù không muốn cũng chẳng dám trái lệnh Bùi Tích, đành liên tục gặng hỏi Diệp Nhi xem tháng trước ta có triệu chứng gì.
Diệp Nhi hồi tưởng: "Tháng trước… Nhị tiểu thư không có gì nghiêm trọng, chỉ là ăn không trôi, hễ dùng chút thịt cá liền muốn nôn, nhưng nói chung không có gì đáng ngại."