13.
Ba ngày liên tiếp, công chúa Tấn Dương không hề gây phiền phức gì cho Vệ gia, dường như nàng vẫn chưa phát hiện người cùng nàng ân ái đêm đó không phải là Vệ Kỳ.
Vệ Kỳ mấy ngày qua đều bận rộn ở quân doanh, không rõ đang làm gì. Ta không theo hắn mà ở lại Vệ phủ.
Sau lần hút dương khí từ hắn, ta cảm giác như bị nghiện. Mỗi khi lại gần, ta đều không nhịn được mà muốn cắn lên môi hắn, hút cạn sức lực của hắn.
Nhưng hắn hoàn toàn không hay biết, cứ để ta mặc sức cắn hút.Vì vậy, ta cố gắng tránh xa hắn.
Ngày thứ tư, khi ta đang chơi đùa với Hắc Hổ, bỗng nhiên hai sợi dây đỏ từ đâu xuất hiện, trói chặt tay ta và kéo ta lên không trung.
Dây đỏ kéo ta về hướng hoàng cung, ta giãy dụa hết sức nhưng không thể thoát ra. Ta nhận ra, có lẽ hôm nay chính là ngày ta bị đưa đi để kết âm hôn.
Hắc Hổ đuổi theo ta trên đường, khiến dân chúng sợ hãi, tưởng rằng đó là một con chó dại.
Nó nhảy lên, cắn chặt lấy sợi dây đỏ, dùng toàn bộ sức lực kéo ta về phía Vệ phủ.
Có lẽ vì nó là chó mực, mà sợi dây đỏ ta không thể gỡ ra lại bị nó cắn đứt.
Mất đi sự trói buộc, ta hoảng hốt bay về phía Vệ phủ. Nhưng ngay lúc đó, một sợi dây đỏ to hơn siết chặt quanh cổ ta, kéo ta lại.
Hắc Hổ một lần nữa lao tới cắn dây, cắn mãi gần đứt thì bị một cây gậy gỗ giáng mạnh vào người. Nó kêu lên một tiếng đau đớn xé lòng.
“Con chó này điên rồi, mau đánh chết nó!” Người dân không biết sự thật, cầm gậy đập xuống thân Hắc Hổ từng nhát nặng nề.
“Đừng, Hắc Hổ, chạy đi, đừng lo cho ta!” Ta khóc nức nở, hét lên.
Nhưng con chó ngốc này, dù đã nhổ ra máu, vẫn cố sức bò về phía ta.
Cuối cùng, khoảng cách giữa chúng ta ngày càng xa, đến khi ta không còn nhìn thấy nó nữa.
14.
Ta bị kéo vào hoàng cung, nặng nề ngã lên một cỗ quan tài.
Nhìn xuống, ta thấy chính mình trong quan tài: đầu đội phượng quan, thân khoác hồng y lộng lẫy, khuôn mặt được trang điểm tỉ mỉ.
“Được rồi, đã ổn.” Một bà đồng có vẻ già dặn cất tiếng nói, công chúa Tấn Dương đứng ngay bên cạnh.
“Nàng ta không chịu tới sao?” Công chúa hỏi.
Bà đồng cười nhạt:“Không chịu tới cũng phải tới. Chưa từng có ai thoát khỏi tay ta.”
Công chúa Tấn Dương nhíu mày:“Vậy nàng ta có nghe lời Dương Chiêu không? Sẽ không bỏ trốn chứ?”
“Ta có cách khiến nàng ta phải răm rắp nghe lời tiên phò mã gia.” Bà đồng đặt một hình nhân làm bằng cỏ, trên đó viết tên ta, lên cỗ quan tài. Bà dùng dây đỏ buộc hình nhân và quan tài lại, rồi đóng thêm vài cây đinh gỗ đào.
Ngay lập tức, ta bị trói chặt vào quan tài, không thể cử động.
Công chúa Tấn Dương nhìn cỗ quan tài, cười nói:“Từ A Man, ta biết ngươi nghe thấy. Được làm thế thân của bản công chúa là phúc phận của ngươi. Bản công chúa sẽ cùng Vệ Kỳ ân ái đến già, con cháu đầy đàn.”
Ta vùng vẫy, tức giận gào lên lời nguyền rủa:“Ta nguyền rủa ngươi bị thiên đao vạn quả, chết không toàn thây, không được siêu sinh!”
Tiếng chuông đồng dưới mái cung đột nhiên vang lên leng keng, chính là oán khí của ta làm nó rung động.
Bà đồng thoáng giật mình, khuyên công chúa Tấn Dương:“Công chúa, đừng chọc giận nàng ta thêm nữa.”
Cỗ quan tài được vận chuyển ra khỏi cung, công chúa Tấn Dương còn bày một đoàn đưa dâu đến hàng trăm người, thậm chí có cả cấm quân hộ tống.
Thật nực cười đến cực điểm!
Dọc hai bên con phố dài, dân chúng kéo đến xem, họ xôn xao bàn tán, khen công chúa nhân từ, trước đây đã hy sinh vì nghĩa lớn cứu dân, nay lại đối xử tử tế với người chồng quá cố.
Có kẻ nói ta có phúc phận, chết rồi còn được gả cho tiên phò mã, hưởng vinh hoa phú quý của công chúa.
Nhưng họ chẳng hề bận tâm rằng công chúa hưởng sự cung phụng của thiên hạ lại dùng mạng người khác để thực hiện cái gọi là "đại nghĩa" của mình.
Họ cười cợt bàn tán thi thể của ta khi bị giao cho phản quân liệu có bị xâm phạm hay không.
“Đám phản quân toàn là nông dân khổ cực. Dù chỉ là thị nữ của công chúa, trong mắt chúng cũng là tiên nữ hạ phàm. Thi thể như vậy, chắc chắn chúng không bỏ qua rồi.”
“Phải đó, không biết cảm giác ấy thế nào nhỉ?”
“Cảm giác gì? Lần tới ngươi kiếm một thi thể mỹ nhân mà thử chẳng phải biết ngay sao?”
Ta trừng mắt nhìn những gương mặt cười cợt ấy, ánh mắt đỏ ngầu, chỉ hận không thể xé toạc cổ họng bọn chúng mà uống cạn máu.