Tối hôm đó, tôi mở điện thoại, bật livestream.Ánh đèn bật lên, khuôn mặt tôi hiện rõ trên màn hình.Chỉ trong vài giây, số người xem tăng vọt,con số nhảy lên hàng trăm ngàn.
Phần bình luận cuộn trào như lũ vỡ đê —“Đồ bệnh hoạn!”“Cút khỏi ngành y đi!”“Cô mà còn mặt mũi livestream hả?”“Loại bác sĩ mất nhân tính, đáng chết!”
Những dòng chữ đỏ, xanh, tím lướt ngang màn hình,đan chằng chịt đến nỗi che kín cả gương mặt tôi.
Tôi chỉ im lặng nhìn ống kính,ánh mắt bình tĩnh đến lạ.Đếm từng giây.Ba phút trôi qua.
Tôi mới chậm rãi mở miệng:“Hôm nay, tôi đến đây — là để giải thích mọi chuyện.”
Bình luận lập tức bùng nổ:
“Giải thích gì nữa hả đồ biến thái?”“Muốn dạy chúng tôi cách thôi miên đi hại người à?”“Đừng giả vờ vô tội!”
Nhìn qua danh sách tài khoản, tôi chỉ cần liếc một cái là biết —toàn là fan trung thành của Diêu Xuân Yến.
Nhưng giữa biển người phẫn nộ, vẫn có vài giọng nói nhỏ nhoi lóe lên:“Có khi nào vụ này thật sự có ẩn tình không?”“Chưa có kết luận mà mọi người đừng vội mắng…”
Tôi không đáp lại bất kỳ bình luận nào,chỉ nhìn thẳng vào camera, giọng chậm rãi mà lạnh như thép:
“Lưu Hiểu.Tôi biết — cô đang xem.”
7.
【Chương 11】
Khi tôi bất ngờ nhắc đến cái tên Lưu Hiểu,phòng bình luận như nổ tung.
“Liên quan gì đến bác sĩ Lưu? Cô ta tự làm tự chịu còn kéo người khác xuống à?!”“Gớm thật, định vu cho người từng bênh mình hả? Loại điên khùng vô liêm sỉ!”“Lưu bác sĩ là tấm gương của ngành y, cô còn dám bôi nhọ à?!”
Những lời công kích dồn dập trút xuống như búa tạ,nhưng tôi đã đoán trước hết rồi.
Ngày tôi bị bắt,truyền thông thi nhau tung hô hình ảnh “Lưu Hiểu chính nghĩa” —người đồng nghiệp dám đứng lên phê phán tội ác,trở thành biểu tượng của “lương tâm nghề y”.
Mà tôi, trong mắt dư luận,chỉ là một bác sĩ mất nhân tính, đang vùng vẫy tuyệt vọng giữa bùn lầy.
Tôi không phản bác.Chỉ bình tĩnh mở máy tính, điều chỉnh màn hình,rồi dán lên livestream một đoạn video giám sát do cảnh sát cung cấp.
“Đây là toàn bộ ghi hình từ ba cổng chính của bệnh viện trong ngày hôm đó.”
Tôi chỉ tay vào góc thời gian trên màn hình:“6 giờ 21 phút tối hôm đó, tôi nhận được điện thoại của Lưu Hiểu,và bước vào bệnh viện.”
Tôi dừng lại một chút,ánh sáng từ màn hình phản chiếu lên khuôn mặt trắng bệch.
“Nhưng — suốt cả đêm,không có bất kỳ camera nào ghi được cảnh tôi rời khỏi bệnh viện.”
Trên video, thời gian từng phút trôi qua.Từ 6 giờ tối đến tận 6 giờ sáng hôm sau,mỗi đoạn hình ảnh đều hoàn chỉnh,nhưng không hề có tôi bước ra.
Phòng bình luận bỗng lặng vài giây,rồi bắt đầu xuất hiện những dòng chữ khác lạ:
“Ủa… cái này đúng là kỳ lạ thật.”“Không rời bệnh viện cả đêm ư? Vậy cô ta ở đâu?”“Chẳng lẽ bị ai giam lại sao?”
Nhưng phe ủng hộ Diêu Xuân Yến và Lưu Hiểu lập tức phản công:
“Cái đó chứng minh được gì?Cô ta làm xong phẫu thuật rồi núp trong bệnh viện cũng được mà!”“Làm trong đó bao năm, ai biết cô ta có lối ra bí mật không?”