09.Chớp mắt đã đến ngày Cố Thời Yến lâm bồn, tôi và mẹ Cố vẫn bình thản ngồi uống trà bên ngoài.An Tuyết Như là người lần đầu thấy cảnh này, luống cuống vô cùng.
Hai tiếng sau, “anh bác sĩ đeo kính” bế đứa trẻ ra.
“Chúc mừng, là thai long phượng, cả hai bé đều rất khỏe.”
Bố Cố và mẹ Cố mỗi người bế một bé, hớn hở vô cùng:
“Tổ tiên phù hộ, quá tốt lành!”
Bác sĩ muốn nói lại thôi:
“Chỉ là… Cố tổng anh ấy…”
Mẹ Cố cuống lên:
“Sao? Nó làm sao rồi?”
“Anh ấy bị tổn thương nghiêm trọng, có lẽ tạm thời chưa thể đứng dậy được.”
Tôi giả vờ kinh hoàng:
“Ý anh là… liệt luôn rồi hả?”
Mẹ Cố thét lên:
“Con tôi ơi!”
Tôi vội vàng an ủi:
“Nhà mình tiền bạc dư dả, giờ cũng có con cháu rồi, nuôi anh ấy cả đời cũng không thành vấn đề.”
Tỉnh lại, Cố Thời Yến không chấp nhận nổi việc mình thành kẻ tàn phế. Anh ta la hét ầm ĩ, đập phá hết đồ trong phòng.Bố Cố lo anh làm mình bị thương, bước tới cản, nhưng lại bị anh xô ngã. Mảnh kính vỡ đâm vào đầu ông.
“A a a, ông Cố!”
Mẹ Cố cuống quýt gào khóc, chẳng giúp được gì. Cuối cùng vẫn là tôi bình tĩnh chỉ đạo mọi người đưa ông vào viện, nhưng đã muộn. Bố Cố ra đi như thế.
Mẹ Cố quằn quại trong nỗi đau, trừng mắt căm hận nhìn con trai:
“Đều tại mày, cái thứ quái vật! Đàn ông gì còn đi sinh con!Giờ thì hại luôn cả bố mày. Sao không phải mày chết đi!”
Lúc mắng, bà quên mất ngày xưa chính mình nằng nặc bắt Cố Thời Yến mang thai.Cố Thời Yến tuyệt vọng nhìn di ảnh bố, chỉ vì nhất thời đẩy ông một cái mà thành ra thế này ư?Còn mẹ ruột lại hận anh thấu xương.
“Phải, đều tại cô!” Anh quay sang trút hết oán hận lên An Tuyết Như. “Không phải cô dụ dỗ tôi, tôi đâu đến nỗi mang thai!”
Con người ta lúc nào cũng tìm lý do bao biện. Nhưng giờ anh bị liệt giường, muốn ra tay đánh đập thì An Tuyết Như đã chạy biến, đành bó tay.
10.Xảy ra ngần ấy chuyện, mẹ Cố sợ tôi “cao chạy xa bay”, bỏ mặc Cố Thời Yến.Tôi không hề do dự, ký ngay hiệp định cam kết sẽ không ly hôn, ở lại nhà họ Cố cả đời.
Ha, ly hôn hay không thì khác gì nhau, có cản tôi nuôi vài “em trai bánh bao” ở ngoài đâu.
Từ đó, tập đoàn nhà họ Cố hoàn toàn do tôi nắm quyền.
Hôm nay khi tôi vào thăm Cố Thời Yến, anh ta nheo mắt nhìn vết hằn trên cổ tôi:
“Giang Linh Tư, cô dám lén lút tìm đàn ông bên ngoài!”
Tôi hờ hững kéo lại cổ áo. Hôm qua thằng nhóc tôi quen hơi táo bạo, cứ muốn để dấu vết “đánh dấu chủ quyền”. Xem ra phải thay người khác thôi.
“Quan tâm làm gì mấy chuyện vặt vãnh. Anh cũng biết mà, xã giao công việc không thể tránh được.”
“Tôi còn sống đây, cô dám phản bội tôi à? Con đàn bà rác rưởi!”Anh vớ lấy cái cốc định ném qua.
Tôi giơ tay tát thẳng:
“Ai cho anh láo toét như thế? Nhìn lại bộ dạng mình đi, tôi chưa bỏ rơi anh là đã có lương tâm lắm rồi, còn dám to tiếng?”“Ngoài kia tôi phải vắt óc bươn chải, chẳng phải cũng vì nhà họ Cố chắc? Anh ở nhà nằm dài, sướng quá còn gì.”