14.
Màn catwalk kết thúc rất nhanh.
Trong lòng tôi âm thầm lặp lại câu thần chú “có học phần rồi”, đợi đèn sân khấu vừa tắt liền nhanh chóng quay về hậu trường, định thay đồ rồi rút lẹ.
Ai ngờ vừa bước xuống sân khấu, đã thấy Hạ Châu đứng chờ ngay ngoài cửa.Cổ anh ta vươn dài, đôi mắt mong ngóng nhìn về phía này như thể đang trông đợi một giấc mộng trở thành hiện thực.
Khi ánh mắt chạm phải tôi, trên mặt anh ta lập tức hiện lên vẻ vừa ngại ngùng vừa vui mừng.
Tôi mặt không biểu cảm bước ngang qua.Vừa đi vừa nghĩ đến bữa tối nên ăn gì.
Chưa được mấy bước, bên tai đã vang lên một tiếng gọi đầy cảm xúc:“Dung Dung!”
Tôi: ???
Tôi quay đầu, nhíu mày:“Anh vừa gọi tôi là gì?”
Vừa hỏi, tôi vừa cúi người thu dọn đồ đạc, giọng lạnh tanh.
Nhưng Hạ Châu dường như chẳng nghe thấy, vẫn mải mê chìm đắm trong ảo tưởng của mình, thành khẩn đến mức khiến người khác nổi da gà:
“Dung Dung, em thật sự đến đây… Là muốn tạo bất ngờ cho anh đúng không? Chỉ tiếc là hôm nay anh chỉ giành được á quân. Nhưng em cũng biết đấy, là vì trước trận anh nhìn thấy con heo chết Giang Thủy Miên kia nên mới bị ảnh hưởng tâm lý. Đợi giải xong, anh sẽ đến trường em tìm cô ta tính sổ. Em chẳng từng nói cô ta bắt nạt em sao? Yên tâm, anh sẽ cùng em trả thù. Em vừa mới đồng ý làm bạn gái anh rồi mà, đúng không, Dung Dung—”
Tôi nghe đến đây đã không nhịn nổi nữa, nhíu mày cắt ngang dòng thao thao bất tuyệt của anh ta:
“Dừng lại đi. Tôi nghe chẳng hiểu anh đang nói gì cả.”
Hạ Châu khựng người lại, cuối cùng cũng hoàn hồn.Biểu cảm hơi đơ:“Em… sao vậy?”
Tôi mặt không cảm xúc, lạnh nhạt nói:
“Thứ nhất, tôi không phải Dung Dung. Tôi chính là người mà anh từng ghê tởm gọi là ‘Giang Thủy Miên’.”
“Thứ hai, tôi chưa từng bắt nạt cô ‘Dung Dung’ của anh. Anh không cần phải thay ai báo thù. Mối quan hệ giữa tôi và anh, cũng chỉ là một đoạn CP tạm thời trong game — chưa bao giờ là người yêu. Làm ơn tránh đường.”
Hạ Châu nghe xong như bị hóa đá, đứng đờ tại chỗ.
Có vẻ anh ta đang cố gắng tiêu hóa lời tôi vừa nói.
Còn tôi thì không rảnh đợi anh ta giác ngộ. Cầm lấy điện thoại trên bàn, quay người định rời đi.
Ngay lúc ấy, một loạt tin nhắn ầm ầm đổ đến.
Tôi cau mày mở điện thoại ra, chỉ thấy màn hình tràn ngập những lời lẽ ghê tởm, công kích, mắng nhiếc.
Group chat ban nãy.
Hạ Châu dường như cuối cùng cũng nối được mọi mảnh ghép lại với nhau.Sắc mặt anh ta trắng bệch, lùi về sau nửa bước như bị tát một cú trời giáng:“Vậy nên… cô không phải Dung Dung… mà là Giang Thủy Miên? Vậy người đứng top 1 bảng nữ thần… là…”
Tôi không trả lời.
Chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại — nơi đang hiển thị tấm ảnh bị zoom to ra.
Đó là tấm mà bọn họ vừa gửi trong group chat, với lời lẽ chế nhạo:“Còn không biết xấu hổ, muốn so với nữ thần Dung Dung? Cô ta vừa đẹp, chơi game lại đỉnh. Cô lấy gì để sánh?”
Tôi nhìn vài giây, bất giác bật cười — không phải vì vui.
Mà là vì… buồn cười đến mức không thể không bật cười.
“Vậy ra, Vương Dung cầm ảnh của tôi… đi đăng ký tham gia cuộc thi nữ thần gì đó, còn đứng nhất. Sau đó quay về, cầm ‘giải quán quân’ đó giễu võ giương oai ngay trước mặt tôi — chính chủ?”
15.
Khoảnh khắc ấy, như thể Hạ Châu vừa bị ai đánh một gậy vào đầu — bỗng chốc thông suốt mọi chuyện!
Tôi lưu lại toàn bộ lịch sử trò chuyện và bằng chứng trong group chat, sau đó ngẩng đầu, nhìn thẳng vào anh ta:
“Chuyện anh cầm đầu công kích tôi trên mạng, tôi sẽ nộp bằng chứng cho giáo viên phụ trách lớp anh. Còn xử lý thế nào, thì để nhà trường quyết định.”
Nói xong, tôi cất điện thoại, chuẩn bị quay người rời đi — còn một người, tôi phải đích thân “gặp gỡ”.
Không ngờ, Hạ Châu lại vội vàng kéo lấy tay tôi, cuống quýt gọi:“Dung Dung— không, Miên Miên! Anh không có ý đó! Người anh ghét từ đầu đến cuối là cái con heo chết kia, không phải em! Anh cũng bị lừa nên mới cư xử như vậy, anh cũng là nạn nhân! Em… em có thể cho anh một cơ hội sửa sai được không?”
Tôi lập tức hất mạnh tay anh ta ra, vẻ mặt ghê tởm như vừa đụng phải thứ gì đó bẩn thỉu, còn tiện tay lau qua váy:“Sửa sai? Anh muốn sửa kiểu gì? Lại quay qua bắt nạt Vương Dung như đã từng đối xử với tôi à?”