1
Những dòng chữ lạnh lẽo trong nhóm chat như rắ/n độ/c siết chặt lấy tim tôi.
Hóa ra buổi khám sức khỏe được sắp xếp kỹ lưỡng ấy, từ đầu đến cuối chỉ là một màn kịch để tìm người hiế/n tạn/g.
Người đàn ông đã từng quỳ gối cầu hôn tôi, hứa sẽ bảo vệ tôi cả đời, lại đang cùng gia đình anh ta â/m mư/u tính mạng tôi.
Tôi quay trở lại phòng, đột nhiên nhớ đến hệ thống giám sát 24/24 trong nhà.
Tôi lập tức bật máy tính, xóa sạch đoạn tôi đứng nghe trộm và xem điện thoại lúc nãy khỏi hệ thống ghi hình.
Vừa làm xong, tôi liền thấy điện thoại của mẹ chồng trong camera rung lên.
Bà liếc mắt nhìn về phía phòng tôi, thấy cửa đóng chặt mới yên tâm hạ giọng nhận cuộc gọi rồi bước ra ban công.
Tôi vội vàng chuyển sang camera ở ban công.
Nhờ hệ thống camera cao cấp do chính Trần An lắp, âm thanh cũng được thu lại rõ ràng.
Một giọng bé gái ngây thơ vang lên:
“Bà ơi… con nhớ bà lắm.”
Nghe thấy cách xưng hô ấy, tim tôi như bị ai kho/é/t một lỗ lớn.
Thì ra… tất cả đều là thật.
Người đàn ông từng hứa hẹn tương lai với tôi, không chỉ sớm đã có một gia đình khác, mà còn đang nhắm đến nộ/i tạn//g của tôi.
“Bé ngoan, chờ thêm một thời gian nữa là bà về rồi. Đến lúc đó bệnh của con sẽ khỏi thôi.”
“Mẹ, Thư Ngôn không nghi ngờ gì chứ? Dạo này tình hình của con bé không tốt, con không rời đi được. Mẹ nhất định phải giữ chặt cô ta, thậ//n của cô ta là hy vọng sống của con bé, không được xảy ra sai sót.”
Nghe giọng điệu vô cảm của anh ta, tôi siết chặt tay đến bật má//u.
Thì ra trong mắt anh ta, tôi chỉ là một “ngân hàng tạng sống”.
“Tôi ngày nào cũng để mắt tới nó. Nhưng anh cũng nên gọi cho cô ta một cú… trấn an đi.”
“Đủ rồi,” Trần An cắt ngang, “Để mẹ của con bé nghe thấy lại suy nghĩ lung tung.”
Mẹ chồng lập tức im bặt.
Đúng lúc này, đầu dây bên kia truyền đến một giọng nữ quen thuộc:
“Trần An, đến giờ cho con uống thu/ố//c rồi.”
Chỉ trong khoảnh khắc nghe thấy giọng nói ấy, má//u trong người tôi như đông cứng lại.
Sao lại là cô ta?
Tôi tắt camera, mở giao diện WeChat của Mạnh Uyển Tình.
Ảnh đại diện của cô ta và người dùng “Mẹ của bé cưng” là cùng một tấm selfie trước gương.
Tôi bật cười lạnh lẽo.
Thì ra, căn bản không có chuyện Trần An ngoạ//i tìn//h sau khi cưới. Ngay từ đầu, anh ta tiếp cận tôi là để lấy thậ//n.
Tấm lưới đẫm má//u này, đã được giăng sẵn từ ba năm trước.
Lúc mới tốt nghiệp, tôi nhờ một chương trình nhỏ do mình phát triển mà nhận được offer từ công ty “Genesis”.
Tôi từng tưởng đó là may mắn, nào ngờ đã bước vào một cái bẫy được chuẩn bị kỹ lưỡng.
Trần An là giám đốc dự án của công ty, đích thân chỉ định tôi – một sinh viên mới ra trường – làm trợ lý kỹ thuật của anh ta.
Nửa năm sau, tôi và Mạnh Uyển Tình – con gái độc nhất của chủ tịch công ty – trở thành bạn thân không giấu nhau chuyện gì.
Một tháng sau đó, Trần An cầu hôn tôi.
Phải công nhận, diễn xuất của hai người họ không chê vào đâu được.
Suốt ba năm qua, họ luôn tỏ ra như người dưng khi ở công ty.
Thậm chí trong lễ cưới, khi Trần An cúi đầu hôn tôi, gương mặt Mạnh Uyển Tình vẫn giữ nụ cười đúng mực, không dư không thiếu.
Lần duy nhất thấy cô ta mất kiểm soát là khi tôi lỡ miệng nói gần đây thấy người hơi mệt, định đến bện/h việ/n khá/m tổn//g quát.
Nghĩ đến đây, tôi vội lật lại nhật ký trạng thái của cô ta...
2
Ngoài bài đăng hôm nay, tôi bấm mở một bài trước đó.
Hôm ấy, cô ta đăng một tấm ảnh giấy cam kết phẫ//u thu/ậ//t, bên trên ghi rõ đề xuất của bác sĩ:
“Đứa trẻ này hiện đã có thể tiếp nhận thậ//n của người trưởng thành, đề nghị tiến hành phẫ/u thuậ//t ngay.”
Dòng chú thích của cô ta là: “Sự chờ đợi dài đằng đẵng, cuối cùng cũng nhìn thấy ánh sáng.”
Khi ấy, tôi còn đang xúc động vì sự “chu đáo” của Trần An – nghe nói tôi không khỏe, anh ta lập tức sắp xếp cho tôi đi kiểm tra tại bện/h việ/n tư tốt nhất.
Hóa ra anh ta sợ sức khỏe tôi có vấn đề, sẽ ảnh hưởng đến nguồn thậ//n.
Các đầu mối xâu chuỗi lại với nhau, nỗi sợ hãi trào lên như thủy triều nhấn chìm tôi.
Lúc ấy, vùng thắt lưng đột nhiên nhói đau.
Chỉ nghĩ đến cơ thể mà tôi từng nâng niu gìn giữ, giờ chỉ là “kho dự trữ nộ/i tạn/g sống” cho con gái họ, nước mắt tôi đã trào ra không kìm được.
Hai gương mặt giả nhân giả nghĩa của Trần An và Mạnh Uyển Tình lần lượt hiện lên trong đầu.
Tôi cắn mạnh môi, khẽ nói với chính mình:
“Thư Ngôn, mày không thể chịu thua như thế này. Tuyệt đối không để chúng đạt được ý đồ.”
Tôi lập tức lên mạng, đặt lịch khám ở một bện//h việ/n cách nhà rất xa, chuẩn bị kiểm tra lại sức khỏe lần nữa.
Ngay từ đầu, Trần An đã đưa tôi đến khám ở bện/h việ/n Thụy Hòa – nơi có hợp tác với “Genesis”.
Lần đầu đến đó, nhìn bảng phí đắt đỏ, tôi đã định từ chối.
Anh ta lại âu yếm xoa đầu tôi, nói:
“Ngôn Ngôn, anh làm việc vất vả chính là để em có cuộc sống tốt nhất. Sức khỏe của em là quan trọng nhất, tốn bao nhiêu cũng xứng đáng.”
Giờ nhìn lại, cái gọi là “cuộc sống tốt nhất” của anh ta, chỉ để thuận tiện giám sát tình trạng sức khỏe của “nguồn thậ//n dự phòng” mà thôi.
Đặt xong lịch hẹn ngày mai, tôi gọi điện cho một người đang ở nước ngoài.
Cuộc gọi vừa dứt, cửa phòng ngủ bỗng vang tiếng gõ.
Giọng mẹ chồng hốt hoảng truyền vào.
Khi tôi vừa tắt khóa thông minh, cánh cửa đã bị đẩy mạnh.
Thấy tôi bình an đứng trong phòng, bờ vai đang căng cứng của bà rõ ràng thả lỏng.
“Ngôn Ngôn, sao con lại khóa cửa? Mẹ gọi mãi không trả lời, suýt nữa phải gọi người tới!”