9
Nửa tháng sau.
Ninh Trấn trở về với sắc mặt đen như mực.
Chàng đã lần ra kẻ đứng sau âm mưu này – không ai khác chính là quận chúa Xương Lạc.
Ta sững sờ, nhíu mày hỏi:
“Ta hình như chưa từng đắc tội với nàng ta. Hay là do chàng?”
Sắc mặt Ninh Trấn trở nên lúng túng, khó xử.
Ta chờ một hồi, không thấy chàng trả lời, liền đẩy chàng một cái:
“Rốt cuộc là vì sao?”
Ninh Trấn cuối cùng vẫn không nói, khiến ta tức đến mức cả đêm không thèm để ý tới chàng.
Nhưng sáng hôm sau, ta đã biết.
Ninh Trấn đến trước mặt Hoàng thượng, tố cáo mọi chuyện, đem bằng chứng trình lên. Chàng còn khóc lóc, kể lể rằng không hiểu vì sao mình bị quận chúa Xương Lạc căm ghét đến mức phải bày ra mưu kế như vậy để hãm hại gia đình chàng.
Chàng thậm chí còn nói mình vì chuyện này mà thân thể suy yếu, có lẽ sau này không thể lên chiến trường nữa, không thể tận trung vì Hoàng thượng.
Hoàng thượng bị chàng làm cho ngỡ ngàng, sau khi xem qua bằng chứng, sắc mặt lập tức tối sầm. Ngài hạ lệnh triệu quận chúa Xương Lạc vào cung, đồng thời cũng sai người gọi ta vào cung để đối chứng.
Những chuyện này, ta chỉ biết được nhờ công công bên cạnh Hoàng thượng nhắc nhở.
Khi ta vào cung, vừa đến trước mặt Hoàng thượng, ta quỳ xuống bên cạnh Ninh Trấn, không nói một lời.
Quận chúa Xương Lạc vội vàng đến, vừa vào đã kêu oan, nói rằng Ninh Trấn vu oan nàng.
Hoàng thượng ném chứng cứ vào mặt nàng ta.
Sắc mặt quận chúa Xương Lạc tái nhợt.
Ninh Trấn đứng dậy, nghiêm giọng hỏi:
“Xin hỏi quận chúa Xương Lạc, Ninh Trấn ta rốt cuộc đã đắc tội gì với ngươi, để ngươi bày ra độc kế như vậy, hãm hại gia đình ta?”
Quận chúa Xương Lạc liên tục lắc đầu, phủ nhận:
“Ta không có, ta không muốn hãm hại ngài.”
Ta chậm rãi lên tiếng:
“Ý của quận chúa là người muốn hãm hại không phải là Ninh Trấn mà là ta? Hay chẳng lẽ là nữ nhi mới chào đời của ta khi ấy?”
“Ngươi sai người gửi thư cho gia đình nông dân kia, khiến họ nghĩ rằng Ninh Trấn là hung thủ phá hoại đời con gái họ. Sau đó dẫn dắt họ tráo đổi nữ nhi của ta, tiếp tay che giấu để thị vệ của ta không thể tìm thấy tung tích.
Quận chúa Xương Lạc, ta chỉ muốn hỏi, nếu không phải Ninh Trấn hay nhà họ Ninh đắc tội với ngươi, vậy có phải ta hay nhà họ Tạ đã làm gì ngươi không?”
Quận chúa Xương Lạc oán hận liếc nhìn ta một cái, rồi cúi đầu, không chịu mở miệng.
Hoàng thượng nổi giận, nói nếu nàng không chịu nhận tội, sẽ lập tức tước bỏ danh hiệu quận chúa của nàng.
Lúc này, quận chúa Xương Lạc mới hoảng sợ, khóc lóc thừa nhận:
“Hoàng thượng, năm đó nhà chúng ta rõ ràng đã đàm hôn với Ninh Trấn trước. Là ta, ta là người đầu tiên nhìn trúng chàng.
Nhưng sau đó, nhà họ Tạ cậy mình là thế gia, cướp đi Ninh Trấn, cướp đi hôn sự của ta. Ta… ta yêu Ninh Trấn nhiều năm như vậy… Làm sao ta cam tâm được…”
Ta sững sờ trước lời thú nhận của quận chúa Xương Lạc, sau đó sắc mặt lập tức lạnh đi, liếc Ninh Trấn một cái. Hóa ra lại là món nợ đào hoa của chàng.
Hoàng thượng cũng không ngờ lý do lại nực cười như vậy. Ngài giận dữ mắng nàng một trận, chỉ trích nàng vì một chuyện nhỏ mà lại nhắm vào một đứa bé sơ sinh.
Cuối cùng, Hoàng thượng tước bỏ tước vị của quận chúa Xương Lạc, lệnh nàng bị cấm túc suốt đời, không được phép rời khỏi phủ làm mất mặt hoàng gia nữa.
Quận chúa Xương Lạc vừa khóc vừa kêu oan, trông thật đáng thương.