1.
Giang Nguyệt khoác một bộ váy màu vàng hạnh, trên người chẳng đeo trang sức gì ngoài một đôi khuyên tai mã não, cứ mỗi bước đi lại khẽ đung đưa.
Ta hơi nheo mắt, nhìn chằm chằm đôi khuyên tai ấy. Nhiều năm trước, ta gần như đã quên hết chuyện cũ, nhưng cảm giác quen thuộc về đôi khuyên tai này vẫn lưu lại trong tâm trí.
Nay quang cảnh trước mắt làm ta bừng tỉnh. Đôi khuyên tai kia thực ra vốn là của ta, là món trang sức bạc ngoại tổ phụ ở Tuyền Châu gửi tặng lúc mẫu thân còn tại thế. Khi đó vì có tới mười tám đôi, ta không để ý, để rồi phụ thân len lén lấy một đôi làm quà cho nữ nhi bên ngoài.
Khi ấy ta mới tám tuổi, nào ngờ một cô gái mồ côi lại có thể dùng trang sức quý giá như thế. Còn Giang Nguyệt, ngoài đôi khuyên tai này thì không đeo gì khác, rõ ràng là muốn chế giễu ta.
Cười nhạo ta chẳng biết gì, cứ ngỡ tổ mẫu và phụ thân đều thật lòng lo cho ta. Phụ thân thấy hai chúng ta nắm tay nhau, gương mặt liền lộ vẻ mãn nguyện.
“Tốt, tốt, tốt! Từ nay hai con xưng hô tỷ muội, nhất định phải để tiểu cô nương của ta ngoan ngoãn, bình an lớn lên!”
Ngoan ngoãn ư? Ha, hẳn là đang nói đến Giang Nguyệt rồi.
2.
"Ngươi tên gì?" Ta giả vờ tò mò hỏi.
Giang Nguyệt mỉm cười nhìn phụ thân, phụ thân vội giải thích: "Con ngoan à, không cần biết trước kia nàng gọi là gì, từ nay trở đi nàng sẽ gọi là Giang Nguyệt, chính là vầng trăng sáng!"
Ta cười lạnh: "Tới lúc đó, trong phủ hẳn sẽ rõ ai mới là đại tiểu thư danh chính, ai chỉ là một cô nương thấp kém?"
Tên ta là Giang Nguyệt, vậy mà phụ thân lại cố ý đặt nàng ta cùng tên, để mọi người nhìn nhận hai chúng ta như nhau. Từ đầu, hắn đã mưu tính sẽ cho nàng về sau thay thế ta.
Kiếp trước, tất cả đồ đạc của ta đều bị nàng ta lấy dùng, ai ai cũng thấy vậy là bình thường, vì nàng ta cũng mang tên Giang Nguyệt!
Đám hạ nhân trong phủ chẳng mấy bận tâm, còn người ngoài chưa từng gặp ta thì càng không phân biệt được. Nhớ năm xưa, khi nàng ta và Bùi Dục âm mưu với nhau, chẳng phải Bùi Dục cũng gọi một tiếng “Giang Nguyệt đại tiểu thư” rồi quay lưng bỏ đi đó sao?
Sắc mặt Giang Nguyệt khi đỏ bừng, lúc lại tái xanh, nhưng không dám lên tiếng, chỉ có thể dồn ánh mắt cầu cứu phụ thân.
Phụ thân nhíu mày, lớn tiếng quát: "Đừng càn quấy, đó là ý của thiên sư, bảo rằng không trùng tên con thì làm sao nàng thay con gánh hạn. Chúng ta làm vậy là để lừa gạt mệnh trời!"
Ta biết ngay hắn sẽ vin vào lời vị đạo sĩ giả kia. Ta lập tức cau mày, lấy tay đè ngực, từ từ ngồi thụp xuống, sắc mặt trắng bệch.
“Con ngoan, con sao vậy?”
Ta yếu ớt liếc phụ thân: "Tên này do mẫu thân đặt, vốn độc nhất vô nhị, không ai được mạo phạm!"