1.
Khi phụ thân ta còn trẻ, ông chỉ là một thương nhân rong ruổi khắp nơi buôn bán. Có một lần gặp phải thổ phỉ, lâm vào cảnh nguy khốn, may thay phụ thân của Cố Cảnh Hồng đã kịp thời xuất hiện cứu ông một mạng.
Lúc ấy, lão phu nhân nhà họ Cố đang lâm trọng bệnh. Để đền đáp ân cứu mạng, phụ thân ta không tiếc toàn bộ gia sản, mời danh y, dốc hết dược liệu quý giá, rốt cuộc mới giữ được tính mạng cho lão phu nhân.
Từ đó hai nhà kết nghĩa kim lan, xưng huynh gọi đệ. Phụ thân ta thấy phụ thân của Cố Cảnh Hồng tuy có võ nghệ nhưng không được trọng dụng, bèn bỏ tiền chạy chọt đường quan, đưa ông vào quân doanh.
Từ đó, ông từng bước thăng chức, trở thành Cố tướng quân, còn con trai ông – Cố Cảnh Hồng, từ nhỏ đã luyện võ, tuổi còn trẻ đã là thiếu tướng lập nhiều chiến công hiển hách.
Phụ thân ta cũng trở thành thương hộ giàu có một phương, tiền tài chấn động một vùng.
Hai nhà vẫn thư từ qua lại, khi ta còn chưa ra đời, hôn ước với nhà họ Cố đã được định sẵn.
Thế nhưng, đêm tân hôn đầu tiên ta gả sang nhà họ Cố, hắn lại biệt tăm biệt dạng suốt cả đêm, không hề bước vào phòng cưới.
Cố tướng quân vì bênh vực ta mà đánh hắn một trận. Thế nhưng khi nhìn vào ánh mắt uất hận xen lẫn phẫn nộ của hắn, ta đã hiểu – hắn không hề thích ta.
“Nàng không xứng. Con gái nhà buôn cũng dám mơ làm vợ thiếu tướng ta? Quá là không biết xấu hổ.”
Ngay giây tiếp theo, lão phu nhân chống gậy đứng dậy, tát cho hắn một cái thật mạnh.
“Câm miệng, nghiệt tử! Dù không có Như Nhi, ta cũng quyết không để con hồ ly tinh kia bước chân vào nhà họ Cố!”
Về sau ta mới hay, Cố Cảnh Hồng có một thanh mai trúc mã, chính là ánh trăng trắng trong lòng hắn.
Và sự xuất hiện của ta, đã khiến hắn mất đi bạch nguyệt quang ấy.
Nhìn hắn bị đánh, ta chẳng chút động lòng, nhưng dù sao cũng đã là vợ hắn, cũng nên mở lời khuyên nhủ vài câu.
“Tổ mẫu, xin người bớt giận. Dạ Lê chẳng qua nhất thời chưa quen, ngày sau sẽ ổn thôi.”
Lời thì nói thế, nhưng ta biết rõ, về sau hắn chỉ càng thêm hận ta.
Dù sau đó, bạch nguyệt quang của hắn – Lý Hàm Vũ – gả làm thiếp cho một vương gia ăn chơi trác táng, hắn vẫn lạnh nhạt với ta, chưa từng bước chân vào khuê phòng của ta nửa bước.
Bởi vì hắn hận ta.
Hắn hận ta cướp đi vị trí chính thê của người hắn yêu, khiến nàng ta cuối cùng chỉ có thể làm thiếp.
Thế nhưng, ta từ lâu đã chẳng còn là thiếu nữ si tình thuở trước nữa.
Hắn không đến, ta càng thấy thanh nhàn.
Ta phải tính toán cho chính tương lai của mình.
Trong suốt ba năm ấy, ta gánh vác trọng trách chủ mẫu của Cố gia, cho đến khi lão phu nhân qua đời, ta quyết không tiếp tục nhẫn nhịn nữa.
Từ nay về sau, sống là để vì bản thân.
2.
“Ngươi muốn hòa ly?”
“Ngươi lấy thân phận gì mà dám nói ra câu ấy? Đúng là con gái nhà buôn, chẳng biết liêm sỉ là gì. Tổ mẫu vừa mới mất, ngươi đã vội lộ ra bộ mặt thật!”
Trong thư phòng, Cố Cảnh Hồng vẫn giữ nguyên vẻ chán ghét như ba năm trước, ánh mắt nhìn ta chỉ toàn là khinh miệt và ghê tởm.
Ta đứng ngoài cửa, chưa hề bước vào, trong lòng vốn nghĩ—có lẽ hắn sẽ vui lòng để ta rời đi, dù sao hắn chưa từng thật lòng với ta.
Ta khẽ thở dài, xoay người định rời đi.
Thế nhưng, trong phòng lại vọng ra một câu lạnh lùng đầy kiêu ngạo:
“Ngươi chỉ xứng nhận một tờ hưu thư mà thôi.”
Bước chân ta khựng lại.
Ta quay đầu, nhìn hắn với ánh mắt khó tin.
Nếu tự xét lòng mình—ba năm qua, ta đã làm điều gì có lỗi với hắn?
Ta không nói gì, chỉ lặng lẽ xoay người rời khỏi.
Ta vốn không có tình cảm gì với hắn, nay chứng kiến sự cuồng ngạo và khinh bạc của hắn, lại càng chẳng có lý do gì để mềm lòng.
Không lâu sau đó, phủ Tướng quân nhận được thiệp mời từ phủ Thừa tướng.
Ta tự mình quyết định, lấy cớ lão phu nhân vừa mới tạ thế, không tiện tham dự yến tiệc, thay mặt từ chối lời mời.
Đến chiều, cửa phòng ta bị Cố Cảnh Hồng đá tung ra.
Lần đầu tiên, hắn chủ động bước vào phòng ta, cũng là lần đầu tiên đặt chân vào tân phòng sau ba năm thành thân.
Trước cảnh cửa bị đạp nghiêng lệch, ta chỉ bình tĩnh đứng dậy, lặng lẽ nhìn hắn.
“Tại sao ngươi lại từ chối thiệp mời của phủ Thừa tướng?”
“Ta…”
“Ngươi lấy tư cách gì mà tự ý quyết định?”