7.
Ta ghét Lâm Nham.
Ta không bao giờ rủ hắn đi chơi nữa.
Ta cũng không bao giờ tặng thứ gì cho hắn nữa.
Ta ném 《Trăm phương ngàn kế theo đuổi nam nhân》 lên nóc tủ, không thèm nhìn nữa.
Mẫu thân ta run nhẹ hàng mi, đầy xót xa ôm lấy ta: "Mạn Mạn, kẻ không biết trân trọng con, không đáng để con đau lòng."
Ta hít sâu hai hơi, lau nước mắt qua loa: "Mẫu thân nói đúng, kinh thành này có bao nhiêu nam nhân tốt, sao con phải treo cổ trên một cái cây chứ!"
"Đây mới là A Mạn của mẫu thân, chúng ta cầm lên được thì cũng buông xuống được." Mẫu thân dịu dàng xoa đầu ta, cười nói, "Tháng sau là sinh nhật con, mẫu thân nhất định sẽ tổ chức thật lớn. Đến lúc đó, con thích nam nhân nào, chúng ta chọn nam nhân đó."
Chẳng mấy ngày sau, Lâm Nham để lại rất nhiều thư cho lão quản gia, bảo ta ra ngoài gặp hắn.
Ta bảo Lê Thanh nói với lão quản gia, lần sau hắn đến, cứ xé thư trước mặt hắn, xé thật mạnh.
Ca ca ta ngày nào cũng nghĩ cách dỗ ta vui, ngay cả cha cũng không ép ta học hành nữa, cuộc sống cũng chẳng đến nỗi quá khó chịu.
Thời gian thấm thoát trôi qua, thoáng cái đã đến ngày 16 tháng 9.
Sáng sớm, Lê Thanh kéo ta dậy trang điểm, nói hôm nay ta nhất định phải lấn át toàn bộ tiểu thư khuê các trong kinh thành.
Ta vừa ngáp vừa để mặc Lê Thanh bận rộn, nàng bận nửa ngày, sau đó xoay mặt ta lại, gật đầu liên tục: "Không mê đảo chúng sinh mới là lạ!"
Vừa bước ra khỏi Thanh Ngô viện, ta đã bị người gọi lại.
Lê Thanh ghé tai ta thì thầm: "Đây là tiểu thư nhà họ Tạ – Tạ Ương."
Ta nhìn Tạ Ương gọi mình, lại nhìn nụ hoa lan chuông trên thắt lưng nàng ta, mắt khô rát, gió vừa thổi qua đã cay xè.
Nàng ta đến đây để khoe khoang với ta sao?
Tạ Ương vén lớp lụa mỏng trên mũ, dịu dàng gọi ta: "A Mạn."
Nhìn gương mặt giống hệt Lâm Nham trước mặt, toàn thân ta cứng đờ, sau đó bật khóc lớn: "Hu hu hu hu hu, hóa ra ngươi là nữ nhân!"
Trời ơi! Lần đầu tiên động lòng, ta lại đi thích một nữ nhân sao?
8.
Tạ Ương hoảng hốt đưa tay bịt miệng ta, đôi mắt ôn hòa cũng đầy vẻ căng thẳng: "Là ta đây, A Mạn, ta là Lâm Nham, cũng là Tạ Ương."
Tạ Ương cố ý ngẩng đầu để ta thấy phần cổ hơi nhô lên của mình.
Ta không nhịn được, đưa tay ấn thử, rồi lại khóc dữ dội hơn.
Thật sự là thế!
Nhìn người trước mặt mặc váy dài nhưng lại có yết hầu, ta hoang mang: "Vậy rốt cuộc ngươi là ai?"
Tạ Ương thở dài, kéo ta đến góc khuất, hạ giọng: "Đây vốn là bí mật của Tạ gia. Nhưng ngươi đã nửa tháng không chịu gặp ta, ta biết ngươi hiểu lầm ta rồi."
"Ngày ta ra đời, quốc sư nói mệnh cách ta quá nhẹ, sẽ ảnh hưởng đến quốc vận, nên ta phải được nuôi dưỡng như một nữ nhi. Nhưng nay ta đã trưởng thành, không thể mãi ở Giang Nam nên mới hồi kinh. Không ngờ lại gặp ngươi. Chỉ là hôm đó ta mặc nam trang… Nhưng ngươi không chịu gặp ta nữa, là vì ngươi không thể chấp nhận Tạ Ương, hay không thể chấp nhận Lâm Nham?"
Tạ Ương nói năng lộn xộn, nhưng ta đã hiểu rõ ý của “nàng”.
Ta nhìn Tạ Ương, trong mắt “nàng” đọng lại chút ẩm ướt mơ hồ, lòng ta dâng lên từng đợt xót xa. Rõ ràng là nam nhi, vậy mà lại phải sống theo lễ nghi của nữ nhân.