13
Hôm sau dọn nhà xong, tôi bị cảm nặng.
Có lẽ do mồ hôi ra nhiều lại gặp gió.
Quấn chăn run bần bật,
tôi chợt nhớ có lần Chu Lâm bị sốt cao,
tôi xin nghỉ phép ba ngày để chăm.
Bưng nước, cho uống thuốc, lau người.
Anh thì than cháo nóng, TV ồn, tôi vụng về.
Giờ tôi sốt đến 39 độ,
vẫn phải tự ngồi dậy đặt đồ ăn.
Cửa hàng cháo yêu cầu đơn tối thiểu 30 tệ.
Tôi đặt một cháo trứng bắc thảo thịt bằm, thêm trứng trà, ít dưa muối.
Vừa đủ số tiền.
Anh shipper treo túi ở tay nắm cửa.
【Không cần tiếp xúc. Chúc bạn mau khỏe.】
Tôi ngồi xổm trước cửa, ăn hết tô cháo.
Mặn đến mức nước mắt chảy ròng.
Nửa đêm ho đến tỉnh, điện thoại rung.
Số lạ.
Tôi nghe máy, là anh.
“Sao anh có số này?”
“Đồng bộ danh bạ.” Giọng anh vướng mùi rượu, “Anh đau dạ dày.”
“Uống thuốc đi.”
“Không tìm thấy thuốc.”
“Hiệu thuốc mở 24/24.”
“Lâm An An…” Anh hít sâu một hơi, “Nhà bừa bộn quá.”
“Thuê người dọn đi.”
“Em chỉ cần về nhìn một cái là được rồi…”
“Chu Lâm, chúng ta chia tay rồi.”
Đầu dây kia im lặng vài giây.
“Anh chưa đồng ý.”
“Không cần anh đồng ý.”
Tôi dứt khoát cúp máy, chặn thêm một số.
Chui lại vào chăn, tay chạm phải chậu sen đá dưới gối.
Vết sứt nơi miệng chậu cấn vào tay, đau nhẹ.
Tôi lấy băng cá nhân quấn quanh đó.
Như băng lại một vết thương.
Không chữa khỏi,
nhưng ít nhất cũng đỡ rỉ máu.
14
Cuối tuần tôi mua rèm mới.
Màu vàng nhạt, có hình hoa hướng dương nhỏ.
Chu Lâm thích màu xám đậm, nói là ít dơ.
Còn tôi, giờ chỉ muốn phòng sáng lên một chút.
Khi lắp rèm phát hiện khoan sai vị trí.
Nhà thuê không dám đục tường,
đành dùng móc dán tạm.
Rèm hơi lệch.
Nhưng mỗi lần gió thổi,
hoa hướng dương lại nhảy múa dưới nắng.
Đẹp thật.
Thứ Hai đi làm, gặp anh trong thang máy.
Anh nhìn ly cà phê trên tay tôi:
“Em trước giờ đâu uống Americano?”
“Giờ uống rồi.”
“Sao vậy?”
“Vì không còn ai kêu em phải cho sữa với đường nữa.”
Anh nuốt nước bọt:
“Tối ăn với anh một bữa nhé?”
“Em tăng ca.”
“Trước giờ em không bao giờ tăng ca mà.”
“Hồi đó ngu.”
Thang máy dừng, tôi bước ra trước.
Anh theo sau:
“Chậu sen đá… vẫn còn sống à?”
“Ừ.”
“Thật ra…”
Anh ngập ngừng một lúc.
“Là mẹ anh mua trước khi mất.”
Tôi khựng lại.
Anh chưa từng kể.
“Nên sau khi bà mất, anh rất sợ làm chết nó.”
Giọng anh trầm,
mang theo một nét yếu đuối lạ lẫm.
“Anh yên tâm, em sẽ chăm sóc kỹ.”
Tôi quay lại nhìn anh.
“Nhưng không phải vì anh.”
Ánh mắt anh tối lại.
“Anh hiểu.”
Chiều hôm đó, anh gửi mail cho tôi.
Hệ thống công ty không cho chặn mail.
Chỉ có hai chữ:
【Cảm ơn】
Tôi nhìn dòng “Người gửi: Chu Lâm”.
Chợt nhớ lại lá thư tay đầu tiên anh viết khi mới yêu.
Viết bằng bút máy, chữ ngay ngắn:
“Lâm An An, anh sẽ mãi mãi đối xử tốt với em.”
Thì ra,
mãi mãi lại ngắn đến thế.
15
Phòng tôi tổ chức team-building ở nhà hàng Nhật —
nơi tôi từng đặt bàn chờ anh.
Đồng nghiệp hò hét bắt tôi thử rượu sake.
“An An uống khá lắm mà?”
Tôi nhấp một ngụm.
Đắng.
“Ngon không?”
“Cũng được.”
Thật ra là muốn ói.