@GiangThịDượcNghiệp chính thức: “Xác nhận: Cô Giang Ninh là con gái duy nhất của Chủ tịch Giang, gia tộc luôn ủng hộ sự nghiệp diễn xuất của cô.”
Kèm theo là ảnh thời thơ ấu của cô chụp cùng cha mẹ.
Trình Yến lấy điện thoại của cô: “Đừng xem nữa, đi tắm rồi ngủ đi.”
Tai Giang Ninh đỏ bừng: “Tôi… tôi ngủ phòng khách!”
Anh chống tay lên vách ghế, ép sát người cô: “Trốn gì chứ? Hot search nổ tới cả #CPYếnNinh sống chung rồi.”
Tiếng nước trong phòng tắm vừa vang lên, điện thoại Giang Ninh bỗng rung lên.
Số lạ: “Nếu không muốn cha cô ngồi tù, mai đến gặp tôi một mình.”
Kèm theo là ảnh chụp lén cha cô bị ai đó theo dõi.
Hôm sau tại phim trường, Giang Ninh đứng ngồi không yên.
“Cắt! Giang Ninh cô sao vậy hả?!” Đạo diễn ném kịch bản: “Cảnh khóc này quay lại đến lần thứ 20 rồi đấy!”
Trình Yến bước đến, bóp nhẹ gáy cô: “Tâm trạng không ổn.”
Giang Ninh cố gắng lấy lại tinh thần: “Chắc do em ngủ không ngon…”
Đột nhiên, nhân viên hô lớn: “Có người đến thăm phim trường!”
Lâm Tịnh Dao dẫn theo bốn vệ sĩ xông vào: “A Yến, chúng ta nói chuyện đi.”
Trình Yến không thèm ngẩng đầu: “Cút.”
Cô ta bất ngờ rút ra một xấp tài liệu: “Chú Trình đã đóng băng toàn bộ tài khoản công ty của anh.”
Giang Ninh giật mình ngẩng lên.
Lâm Tịnh Dao mỉm cười đầy đắc ý: “Trừ khi anh đồng ý liên hôn, nếu không…”
“Nếu không thì sao?” Trình Yến cười lạnh. “Để tôi đoán — cô còn giữ ‘phốt’ của Chủ tịch Giang đúng không?”
Mặt Lâm Tịnh Dao bỗng sượng trân.
Trình Yến bỗng kéo Giang Ninh lại, hôn cô trước mặt mọi người, rồi rút ra một chiếc nhẫn:
“Cầu hôn cần tiền làm gì? Có cô ấy là đủ rồi.”
Tối hôm đó, hashtag #TrìnhYến cầu hôn lại một lần nữa nổ top tìm kiếm.
Giang Ninh ngẩn người nhìn chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út: “Anh chuẩn bị cái này từ khi nào vậy?”
“Ba năm trước.” Trình Yến nghịch lọn tóc của cô. “Là hôm em ngất trong phòng tập.”
Đột nhiên bên ngoài vang lên tiếng ầm ầm —— Lâm Tịnh Dao dẫn theo cảnh sát phá cửa xông vào:
“Giang Ninh bị tình nghi lừa đảo thương mại! Đây là lệnh bắt giữ!”
Trình Yến lập tức chắn trước mặt Giang Ninh: “Bằng chứng đâu?”
Lâm Tịnh Dao đưa ra một bản hợp đồng: “Giang thị đánh cắp công thức thuốc ung thư của Trình thị, người ký là Giang Ninh!”
Giang Ninh giật lấy tài liệu: “Không thể nào! Tôi chưa từng…”
Giọng cô đột ngột nghẹn lại — chữ ký đúng là bút tích của cô.
Trình Yến nhanh chóng lật xem ngày ký hợp đồng: “Ngày 15 tháng trước, hôm đó em ở đâu?”
“Ở phim trường quay đêm…” Giang Ninh đột nhiên sực nhớ: “Đêm đó em bị mất túi!”
Lâm Tịnh Dao quát lớn: “Bắt cô ta lại!”
Cảnh sát vừa tiến đến, Trình Yến đã bật camera livestream: “Cả mạng xã hội làm chứng. Nếu Giang Ninh bị tổn hại dù chỉ một sợi tóc——”
Anh nhìn chằm chằm vào Lâm Tịnh Dao: “Tôi sẽ công khai ảnh giường chiếu của cô với Trình Chấn Nghiệp.”
Cả căn phòng lặng ngắt như tờ.
Lâm Tịnh Dao mặt cắt không còn giọt máu: “Anh… sao anh lại có…”
Trình Yến lắc lắc điện thoại: “Ba năm trước cô bỏ thuốc tôi, tưởng tôi không giữ lại bằng chứng sao?”
Ngay khi hashtag #TrìnhYến LâmTịnhDao ảnh nóng nổ top, toàn bộ mạng xã hội tê liệt.
Cảnh sát nhìn nhau bối rối, còn Lâm Tịnh Dao thì như phát điên lao đến cướp điện thoại của Trình Yến: “Anh nói dối! Không có thứ đó ——”
Trình Yến dễ dàng né được, bật đoạn ghi âm lên:
“Chỉ cần Giang Ninh vô tù, mối thù giữa Trình thị và Giang thị coi như xóa sổ.”—— Giọng nói của Trình Chấn Nghiệp, rõ ràng không thể nhầm lẫn.
Giang Ninh tái mặt: “Vậy ra… bố anh và Lâm Tịnh Dao đã bắt tay gài bẫy tôi?”
Trình Yến cười lạnh: “Không chỉ vậy.”