Tôi vừa lôi điện thoại ra chụp ảnh, vừa an ủi cậu ta: “Yên tâm, nếu bị phát hiện thì cứ tìm tôi, theo tôi mà sống!”
“Cũng được.” – cậu thiếu niên nhếch môi cười, “Vậy cô đọc số điện thoại cho tôi đi, tôi lưu lại.”
Tôi hào phóng đọc số của mình, còn lưu lại số của cậu ta: “À đúng rồi, anh tên gì để tôi ghi chú lại?”
“Giang Quyết.”
Hả? Cái tên này… nghe quen quen?
4Đúng lúc tôi còn đang nghĩ xem đã nghe ở đâu rồi, cửa văn phòng bỗng nhiên bật mở.
Tôi cứng đơ tại chỗ, kẻ thù của bố tôi trừng mắt nhìn chúng tôi: “Các người đang làm gì ở đây?”
Tôi á một tiếng, miệng nhanh hơn não: “Chú ơi, tụi cháu tới… đi vệ sinh ạ!”
Giang Quyết: …
Ba Giang: …
“À không phải!” – mặt tôi đỏ bừng bừng, cố giải thích – “Thật ra… cháu không thường xuyên đi vệ sinh đâu…”
Giang Quyết nghiêng đầu nhìn tôi: “Cô bị táo bón à?”
Tôi: … Thôi kệ, tôi buông xuôi luôn rồi, không thèm giải thích nữa!
Đúng lúc đó, rầm một tiếng, Giang Quyết nhổ phăng cây phát tài trong chậu lên.
Tôi điên rồi.
Ba cậu ta cũng hét lên: “Con làm gì đấy!!”
Giang Quyết thản nhiên ném cái thân cây qua một bên: “À, con thấy cây này mọc tốt quá, nên nhổ cho bố đó.”
Tôi đoán cả đời này kẻ thù của bố tôi cũng chưa từng nghe câu nào kinh thiên động địa như thế, mặt ông ta tức đến trắng bệch.
Còn nhân vật chính thì ung dung phủi đất dính trên đồng phục bảo vệ, sau đó vòng tay ôm lấy tôi – người vẫn đang hóa đá: “Nếu không có việc gì nữa thì, bố à, con đưa bạn gái con về trước nhé.”
Ba cậu ta nghiến răng nghiến lợi chỉ tay ra cửa: “Cút!”
Tôi cũng nghiến răng nghiến lợi – thằng nhóc này vừa gọi ông ta là gì cơ?!
Đến khi bị Giang Quyết kéo về chốt bảo vệ, tôi mới run rẩy giơ tay chỉ vào cậu ta: “Anh, anh…”
Giang Quyết kéo tay tôi lại, ung dung ôm tôi vào lòng: “Cô là bạn gái tôi, quên rồi à?”
“Tôi, tôi…”
Cậu ta nhướng mày: “Là cô bảo tôi theo cô mà, bảo bối à.”
Tôi: … Tôi suy sụp: “Nhưng anh đâu có nói cho tôi biết ông ấy là bố anh đâu?!”
Tôi chửi thầm trong lòng – bảo sao cái tên này nghe quen thế!!
Mà nghĩ lại thì, nhà nào có con trai lại đi nhổ cây phát tài của bố mình chứ!!