Trước khi lên máy bay, tôi chuyển cho mẹ một khoản tiền — coi như là tiền mừng cưới.
Lúc ngủ thiếp đi, tôi mơ thấy ngày mình nhận giấy báo nhập học sau kỳ thi đại học. Mẹ đã nấu một bữa cơm rất thịnh soạn.
Bà nhìn vào thư báo trúng tuyển, mỉm cười mãn nguyện, nhưng câu nói sau đó lại khiến lòng tôi chùng xuống:
“Con trưởng thành rồi, từ nay học phí và sinh hoạt tự lo nhé, cố gắng tiết kiệm. Mẹ cũng không thể nuôi con cả đời được.”
Suốt bốn năm đại học, tôi vừa học vừa làm thêm, dành dụm từng đồng sau những chi tiêu cần thiết.
Trường đại học chỉ cách nhà mẹ hai quận, nhưng chúng tôi đã rất lâu không gặp mặt.
Mở lại đoạn trò chuyện ngắn ngủi giữa hai mẹ con, cũng chỉ là vài dòng hời hợt.
Hồi lớp 5, bố tôi ép mẹ ly hôn để theo người phụ nữ khác.
Mẹ một mình nuôi tôi lớn. Bà từng xông vào trường làm ầm ĩ khi tôi bị bắt nạt, rồi về nhà ôm tôi mà khóc.
“Con không thể ngoan một chút à? Không thể bớt làm mẹ lo được sao?”
Lớn rồi nghĩ lại, tôi thấy mình như hạt sạn trong cuộc đời mẹ — khiến bà đau, khiến bà mệt, khiến bà khó chịu… nhưng bà vẫn cắn răng nuôi tôi đến khi trưởng thành rồi mới buông tay.
9.
Tôi đi chơi hơn một tháng, ghé qua mấy thành phố.
Về đến nhà, phải mất vài ngày mới điều chỉnh được tâm trạng chán việc, muốn bỏ cuộc.
Cuối tuần, tôi định đến trường mời Hứa Tùy ăn cơm, tiện thể tặng cậu mấy món quà lưu niệm mua trong chuyến đi.
Tôi gọi điện trước, Hứa Tùy ấp úng bảo không có ở trường.
Có lẽ bị tôi truy hỏi gắt quá, cậu đành nhỏ giọng nói đang nằm viện.
Hứa Tùy nằm trên giường bệnh đọc sách, một chân bó bột.
Tôi nhíu mày: “Sao lại ra nông nỗi này?”
Hứa Tùy liếc nhìn tôi một cái rồi cúi đầu:
“Em đi giao hàng cho tiệm cà phê, bị xe đâm lúc băng qua đường.”
“Là xe kia sai, nó vượt đèn đỏ. Bây giờ thương lượng xong rồi, tiền viện phí do tài xế chi trả.”
Tôi gật đầu không hỏi thêm.
Đợi khi Hứa Tùy ngủ thiếp đi, tôi ra ngoài lấy nước, bất ngờ đụng mặt Giang Lưu.
Cô ta cũng sững người, rồi bước đến trước mặt tôi.
Cô ta giơ tay khoe chiếc nhẫn mới trên tay, đắc ý nói:
“Anh Dật Niên đã đồng ý đính hôn với tôi. Tôi nói không muốn dùng lại chiếc nhẫn cũ, nên anh ấy đã đưa tôi đi chọn một chiếc khác.”
Nói đến đây, cô ta lại đổi sắc mặt, như thể đang tuyên chiến:
“Gần đây anh ấy thường xuyên say khướt, còn hay gọi tên chị. Nhưng tôi sẽ không từ bỏ.”
“Chị và anh ấy bên nhau lâu thật đấy, nhưng anh ấy vẫn chọn tôi thay vì cầu hôn chị. Chị biết hôm đó bọn tôi đã làm gì không?”
“Tôi hy vọng chị đừng xuất hiện trước mặt anh ấy nữa. Chỉ cần tôi luôn bên cạnh, anh ấy sẽ quên chị sớm thôi.”
Tôi bỗng nhớ tới một câu từng đọc trên mạng:
Kẻ cặn bã thực sự là kẻ luôn nói lời yêu thương với người này, trong khi lại thề non hẹn biển với kẻ khác.
Một mặt bám víu lấy bạn, hút cạn tình cảm của bạn, một mặt lại dịu dàng quan tâm người khác như chưa từng yêu ai.
Tôi không hiểu nổi sự tự tin của Giang Lưu, càng không hiểu nổi cảm giác đắc thắng của cô ta.
Nhưng với tôi mà nói — tôi không hề mất mát điều gì.
Cùng lắm là mất năm năm để nhìn rõ một người đàn ông. Mà ai trong đời chẳng gặp ít nhất một gã tồi?
Tôi thản nhiên nhìn cô ta:
“Hay đấy. Hai người đúng là sinh ra để dành cho nhau.”
Đáng tiếc, niềm kiêu hãnh của Giang Lưu chẳng giữ được lâu.
Hai hôm sau, tôi đến bệnh viện thăm Hứa Tùy, không thấy cậu ở giường bệnh.
Tìm một vòng mới thấy cậu chống nạng đứng ở góc hành lang, xung quanh có khá đông người vây xem.
Tôi bước lại gần, Hứa Tùy nghiêng đầu thì thầm:
“Chị ơi, đây là bạn gái mới của anh người yêu cũ chị đấy. Có người kéo đến đánh tiểu tam.”
Giang Lưu lồm cồm ngồi dưới đất, tóc bị một người đàn ông túm chặt.
Một người phụ nữ sang trọng liếc nhìn cô ta vài lần:
“Mặt mũi cũng được, đúng là kiểu hồ ly tinh. Sao cứ thích quyến rũ chồng người khác thế?”
“Lúc cô cưa cẩm chồng tôi thì bản lĩnh lắm mà? Tôi bận ly hôn, bận chia tài sản, cô tưởng mình thoát rồi à?”
Giang Lưu co rúm người lại, mặt tái nhợt, nước mắt không thể kiềm chế mà lăn dài xuống má.
Cô ta lắc đầu liên tục, hoảng loạn hét lên:“Không phải tôi! Tôi không biết chị là ai cả!”
Chị gái quý phái kia cười khẩy, rút từ trong túi ra một xấp ảnh dày rồi ném thẳng vào mặt cô ta.
10.
Ảnh rơi tung toé khắp sàn, tôi liếc qua một cái – là những bức ảnh thân mật của Giang Lưu với nhiều người đàn ông khác nhau.
Giang Lưu sững lại vài giây, rồi gần như phát điên, gào lên:“Không phải tôi! Đừng nhìn! Không ai được nhìn!”
Lúc này, Phó Dật Niên cũng xuất hiện, hai tay siết chặt thành nắm đấm, cúi đầu nhìn đống ảnh dưới đất.