1.
Bụng tôi quặn lên từng cơn đau dữ dội, còn chưa kịp đứng vững, một người phụ nữ tóc xoăn dài đã như phát điên lao đến, nắm tóc tôi giật mạnh rồi quật tôi xuống sàn.
Gạch lát nền lạnh lẽo và cứng ngắc va vào xương cụt khiến tôi đau nhói, chiếc tủ kính trưng bày vừa đặt hôm qua ầm ầm đổ sập, vô số chai lọ tinh dầu và mỹ phẩm đập xuống người tôi, mảnh vỡ bắn tung tóe.
Tiếng chửi rủa sắc nhọn như xuyên thủng màng nhĩ:
“Chính là con đ//* này! Mang cái mặt hồ ly tinh ra ngoài quyến rũ đàn ông, bây giờ còn dám động tới chồng tao!”
“Đ//ánh cho nó sống không bằng ch! Để xem nó còn dám mở tiệm làm ăn, còn dám quyến rũ đàn ông nữa không!”
Tôi cố gắng chống tay đứng dậy, nhưng người phụ nữ như kẻ điên ấy chính là Trương Mẫn khách VIP của spa chúng tôi.
Tôi ôm bụng đau đến vặn vẹo, miệng đầy bọt m//áu, cố gắng thốt lên từng chữ:
“Trương Mẫn, cô điên rồi à? Cô đang nói gì thế? Ai quyến rũ chồng cô?”
“Cô cố ý gây thương tích, tôi sẽ báo cảnh sát—”
Chưa kịp dứt lời, một gót giày cao gót đã giáng mạnh xuống mu bàn tay tôi.
“Đúng là mày đấy, Tô Vãn! Con đ* không biết xấu hổ, dám cướp chồng tao, để tao xé x//ác mày ra!”
“Chỉ giỏi dựa vào mấy trò massage để câu dẫn đàn ông, hôm nay tao sẽ cho mày nếm thử cảm giác bị người ta giẫm nát dưới chân!”
Đằng sau cô ta còn có mấy người phụ nữ khác, nhanh chóng vây chặt lấy tôi.
Tôi mặc kệ cơn đau thấu xương trên mu bàn tay, gào khàn cả giọng để phân trần:
“Cô vu khống! Tôi với chồng cô chưa nói quá ba câu, sao cô có thể bôi nhọ tôi như vậy? Cứu mạng!”
Một người bạn đi cùng Trương Mẫn khinh miệt nhổ một bãi nước bọt:
“Đứa nào làm tiểu tam mà đi rêu rao khắp nơi? Loại mặt dày thế này có nhận cũng chẳng ai tin đâu. Nhìn nó kìa, rõ ràng là chột dạ.”
“Tôi… Tôi muốn báo cảnh sát! Các người đang vu khống!”
Bụng tôi quặn thắt từng đợt, mỗi lần nói là một lần kéo căng cơn đau nhức trong nội tạng.
Vừa chạm tay vào điện thoại trong túi, Trương Mẫn đã tung một cú đá, điện thoại văng vào tường, màn hình vỡ nát như mạng nhện. Tôi tuyệt vọng kêu lên.
Tiệm spa của tôi nằm trong một trung tâm thương mại cao cấp, nhưng để yên tĩnh, tôi chọn góc khuất ít người qua lại. Giờ là giữa tuần, trung tâm vốn đã vắng, khu tôi lại càng thưa người.
Nắm đấm, gót giày như mưa giáng xuống người tôi. Tôi hoàn toàn không thể phản kháng, cơn đau nhói nơi bụng ngày càng dữ dội, sắc bén.
Tôi chỉ có thể cố gắng che chắn đầu và bụng, gào khản cổ:
“Cứu mạng! Tôi muốn báo cảnh sát! Các người đang phạm tội!”
Trương Mẫn bật cười điên dại:
“Đ//ánh tiể//u ta//m thì sao gọi là phạm tội? Tao đang thay trời hành đạo!”
Cuối cùng, bà chủ tiệm bên cạnh nghe thấy tiếng động, ló đầu ra hỏi với vẻ lưỡng lự:
“Làm gì đấy? Có gì thì từ từ nói, sao lại ra tay rồi?”
Tôi như vớ được cọng rơm cứu mạng, cố chịu đựng đau đớn cầu cứu.
Nhưng Trương Mẫn lại nhanh miệng hét lớn:
“Mọi người mau tới xem! Con tiện nhân này mở spa để câu dẫn chồng khách hàng. Loại người đê tiện thế này, sau này các chị còn dám tìm nó làm đẹp không?!”
“Hôm nay nó dám dụ dỗ chồng tôi, ngày mai nó sẽ dụ dỗ chồng các chị đấy! Chúng ta đều là phụ nữ, ai chịu nổi uất ức này?”
Nghe xong, bà chủ tiệm bên cạnh lập tức đổi ánh mắt thương hại thành khinh bỉ, lườm tôi một cái rồi đóng sầm cửa lại.
Lời nói dối, lặp đi lặp lại trăm lần, liền trở thành “sự thật”. Tôi gào đến rách họng:
“Gọi điện cho chồng cô! Chúng ta đối chất ngay! Tôi không phải t//iểu t//am! Tôi nói rồi, tôi không phải! Các người dừng tay, tôi phải đến bệnh viện! Tôi đường đường là con gái Tô gia ở Ký Châu, cần gì làm tiể//u t//am của cô?!”
Nghe thấy “Tô gia”, đám người xung quanh thoáng chần chừ.
Nhưng Trương Mẫn lại cười to như nghe chuyện cười:
“Mấy người ngốc à? Nó cũng họ Tô, là dám nhận họ hàng với Tô gia Ký Châu sao? Tô gia đó là danh gia vọng tộc, thiên kim tiểu thư người ta rảnh mở cái tiệm spa rách nát này chắc? Tôi thấy nó đói tiền đến điên rồi, để khỏi bị đ//ánh gì cũng dám bịa!”
Có người nhỏ giọng:
“Mẫn tỷ, nhìn cô ta không giống nói dối đâu, bụng bị đá thế mà còn cứng miệng, liệu có khi nào…”
Đám người vây xem đã tụ lại, chỉ trỏ xôn xao:
“Ơ kìa, chẳng phải bà chủ ‘Tĩnh Nhan’ sao? Đẹp thì có đẹp thật, tiếc là lại đi làm tiểu tam.”
“Hay có hiểu lầm gì không?”
2.