“Vậy thì có thể không được đâu, sau này em có thể sẽ phải thường xuyên liên lạc với cha ruột của đứa trẻ.”
Sắc mặt Tiêu Nhiên lập tức biến đổi, cả người như nổ tung.
“Em không thể vì anh thích em mà cứ bắt nạt anh như vậy! Tên đó là ai, nói anh biết, anh xử lý hắn!”
Nhìn anh nổi giận, tôi không nhịn được bật cười như nở hoa.
“Hôm tụi mình ăn uống, anh say rượu, ở nhà anh, ba lần. Nhớ ra chưa?”
Nói xong, anh đứng đơ ra như bị sét đánh.
Câu nói tiếp theo đều lắp bắp:
“Em… em nói là…”
Tôi gật đầu:
“Đúng vậy, đứa bé là của anh!”
Anh hoàn toàn ngơ ngác.
Mãi gần mười phút sau, khi tôi đứng muốn mỏi chân, mới thấy khóe môi anh bắt đầu cong lên, cuối cùng cười ngốc như thằng khờ.
Tôi cười cong cả lưng, nhào vào vòng tay anh.
“Hôm đó rõ ràng là thật mà, sao bây giờ anh lại có phản ứng như vậy?”
Mặt Tiêu Nhiên lập tức đỏ bừng, giọng đầy chột dạ:
“Hôm đó… anh tưởng là đang mơ…”
“Giấc mơ kiểu đó, mấy năm nay anh mơ không biết bao nhiêu lần, nên không phân biệt được…”
Anh vừa dứt lời, tôi cũng cảm thấy mặt mình nóng rần lên.
Cái gì vậy trời!
Anh tiếp lời:
“Em yên tâm, dù là đứa trong bụng hay đứa còn lại, anh đều sẽ đối xử như nhau, tuyệt đối không thiên vị.”
“Làm vợ anh, được không?”
Tôi: ……
Phải rồi, tôi có gửi WeChat giải thích, nhưng lại quên nói trực tiếp với anh.
Thành ra đến giờ anh vẫn nghĩ Đại Bảo không phải con ruột mình.
Nghĩ đến chuyện anh nói “mơ” vừa rồi, tôi sờ lên mặt nóng bừng, quyết định thay đổi chủ ý.
Không nói nữa. Đợi đến lúc anh gặp Đại Bảo, tự khắc sẽ hiểu rõ tất cả!
Sáng hôm sau, vì bên đoàn phim có việc gấp, Tiêu Nhiên phải vội vã quay lại.
Trước khi đi, anh dặn:
“Vợ ơi, hôm nay ba mẹ anh bay qua, nói muốn đến gặp em, nhưng anh đã bảo họ quay về rồi.”
“Chờ anh quay lại rồi hai bên gặp nhau cũng chưa muộn.”
“Chỉ là… ba mẹ anh hơi nổi loạn chút, nhiều năm rồi không về nhà… Nếu họ có tới, em đừng mở cửa, yên tâm, anh sẽ xử lý ổn thỏa.”
9Nói xong, anh vội vã rời đi.
Tôi hơi bất an, mãi cho đến khi chuông cửa vang lên.
Nhìn qua mắt mèo, tôi thấy người đứng ngoài.
Khoảnh khắc đó, tôi quên sạch lời dặn của Tiêu Nhiên, vội vàng mở cửa, nước mắt không kìm được mà tuôn rơi.
“Chú, dì… sao lại là hai người…”
Họ là người tôi quen khi mới sang nước ngoài, lúc đó tôi nghĩ mình mắc ung thư giai đoạn cuối, lại đang mang thai, chẳng còn hy vọng gì với cuộc đời.
Chính là họ từng chút từng chút giúp đỡ tôi, đưa tôi vượt qua giai đoạn khó khăn nhất ấy.
Mãi đến khi Đại Bảo ba tháng tuổi, họ nói muốn đi nơi khác du lịch.
Từ đó đến nay chúng tôi chỉ liên lạc qua email, chưa từng gặp lại.
Không ngờ hôm nay lại có thể tái ngộ!
Tôi òa khóc nức nở, còn dì thì bật cười ha ha.
“Không ngờ nhé, gặp lại mà con đã trở thành con dâu bác trai và bác gái rồi!”
“Hồi đó bác đã thấy Đại Bảo đáng yêu lắm rồi, hóa ra là cháu trai ruột bác đấy!”
“Tiểu Huyên ơi, bác thích con lắm luôn ấy!”
Nghe đến đây, nước mắt tôi lập tức ngừng chảy, còn đang đọng lại nơi sống mũi, cả người bối rối:
“Con dâu? Gì cơ?”
“Hả? Con không biết à? Tiêu Nhiên là con trai bác đó!”
Tôi: …
Khoảng hai, ba tháng sau, Tiêu Nhiên cuối cùng cũng quay về sau khi quay xong phim.
“Vợ ơi, anh nhớ em quá!”
Vừa vào cửa, anh đã nhào lên người tôi, giọng điệu nũng nịu như trẻ con.
“Đứng đắn lại đi! Ba mẹ còn đang ở đây đấy!”
Tôi xấu hổ đẩy anh ra, bị người khác thấy thì còn gì là thể diện!
“Anh đối với vợ anh thế này thì chỗ nào là không đứng đắn hả?”
“Em yên tâm, ba mẹ anh về rồi, một thời gian nữa mới đến tiếp.”
Tiêu Nhiên mắt sáng rực, ý đồ rõ ràng.
“Không được đâu, con còn nhỏ mà.”
“Anh hỏi bác sĩ rồi, ba tháng sau là được.”
Mặt tôi đỏ bừng, quay đi không muốn để ý đến anh.
“Vợ à~”
Tiêu Nhiên lại rón rén sáp đến gần.
“Đinh linh linh…”
Tiếng chuông báo thức quen thuộc vang lên, cắt ngang khoảnh khắc thân mật.
Là Đại Bảo.
Tôi vội vàng nghe máy:
“Đại Bảo, sao rồi? Mọi người chuẩn bị xuất phát chưa?”
Đại Bảo đáng lẽ đã về từ lâu, nhưng vì có vài chuyện ở trường nên hôm nay mới khởi hành về được.
“Dạ rồi ạ, mami phải ngoan ngoãn chờ con nha, sắp được gặp nhau rồi!”
Thằng bé dặn dò tôi rất ngoan ngoãn.
Tôi hạnh phúc gật đầu lia lịa.
Sau khi cúp máy, tôi mới phát hiện Tiêu Nhiên đang nhìn mình với vẻ tủi thân, như thể tôi vừa làm gì có lỗi với anh vậy.
“Mỗi lần em gọi điện cho con là y như rằng quên mất anh, rõ ràng anh mới là quan trọng nhất mà.”
“Thôi đừng nháo nữa, đi thay đồ đi, mình phải ra sân bay đón con.”
Tôi cười, véo nhẹ đầu anh — lớn tướng rồi mà cứ giành tình cảm với cả trẻ con.
“Vậy… có thể đi đăng ký kết hôn trước không? Anh đặt lịch rồi.”
Tiêu Nhiên sợ tôi lại đổi ý, nắm tay tôi không chịu buông.