13
Tôi đăng lại bài của Thẩm Chi Hàn, viết thêm:
“Bảy năm tình cảm, cuối cùng tôi đã đặt cược sai.”
Kèm theo đó là những bức ảnh tôi chụp trong khách sạn, cảnh Thẩm Chi Hàn và Lâm Lạc Nghiên ở cùng nhau, đoạn video ghi lại lúc Lâm Lạc Nghiên lấy cớ quay phim để tát tôi nhiều lần, và cả đoạn ghi âm ở cửa nhà tôi khi Thẩm Chi Hàn nói:
“Đổi giải thưởng của Diệp An cho Lâm Lạc Nghiên.”
Anh ta nghĩ mình đang diễn kịch sao? Cho rằng nhà tôi không có camera à?
“Ban đầu, tôi định không làm lớn chuyện, ly hôn trong hòa bình. Nhưng không ngờ bị cặp đôi bẩn thỉu này làm nhục đến mức này, ngay cả danh dự của tôi cũng bị cướp đi.”
“@Lâm Lạc Nghiên, không phải cô thích cướp đồ sao? Bây giờ tôi không cần cô cướp nữa, rác rưởi và giải thưởng đều tặng cô đấy.”
“Còn về tôi và Thẩm Chi Hàn, chúng tôi sẽ sớm hoàn tất thủ tục ly hôn.”
“Không tha thứ, không nhượng bộ, không quay đầu lại.”
Bài đăng của tôi khiến mạng xã hội nổ tung. Người dùng ồ ạt tràn vào tài khoản của Lâm Lạc Nghiên và Thẩm Chi Hàn để mắng chửi.
Thậm chí, hội đồng giám khảo giải Kim Mã cũng bị chỉ trích thậm tệ, bị gọi là “đồ vô dụng”.
Hình tượng “người chồng yêu vợ” của Thẩm Chi Hàn sụp đổ hoàn toàn. Còn những bức ảnh anh ta và Lâm Lạc Nghiên trong buổi tiệc, cùng đoạn phim hậu trường cảnh thân mật của họ, đều bị đào lại.
“Tôi đã bảo tại sao diễn xuất lại hay đến vậy, hóa ra là thật lòng yêu nhau, ngoại tình ngay trên màn ảnh lớn.”
“Ghê quá, không dám tưởng tượng, Thẩm Chi Hàn không bị bệnh truyền nhiễm chứ?”
“Hỏi thật, ai dám đến gần hai cái miệng đó?”
Cổ phiếu của tập đoàn Thẩm Thị cũng bị ảnh hưởng. Các buổi livestream bán sản phẩm bị báo cáo, thậm chí có người phẫn nộ đến mức mua hàng xong rồi đòi trả lại.
Tiền không mất, chỉ để làm họ khốn khổ.
Sự chú ý dành cho tôi chưa từng lớn như thế này.
Hội đồng giám khảo còn liên hệ để xin lỗi, nói rằng đã nhầm danh sách nhận giải, sẵn sàng trả lại cúp cho tôi.
Tôi không quan tâm. Chị Chu bên cạnh thì lập tức dùng tài khoản phụ để thích các bình luận chỉ trích họ.
“Cuối cùng cũng sảng khoái! Ban đầu chính là anh ta ngoại tình, tại sao phải ly hôn êm đẹp? Phải lột trần bộ mặt giả tạo của anh ta, ai bảo ngày nào cũng giả vờ yêu sâu đậm trên mạng? Nghĩ mình là thái tử gia có thể che trời sao?”
Tôi nhìn quảng trường, vẫn còn nhiều người chửi bới tôi, nói tôi làm mọi chuyện quá xấu xí, không chịu tìm nguyên nhân từ bản thân.
Tôi không bận tâm, mọi bình luận tôi đều nhận hết.
Bởi vì rất nhanh thôi, bộ phim cổ trang mà tôi đóng chính sẽ lên sóng.
Tất cả điều này là lưu lượng của tôi, cũng là lý do tôi chọn hôm nay để “vạch trần”.
14
Tối hôm đó, tôi và chị Chu đến căn biệt thự đắt nhất mà tôi đứng tên.
Chúng tôi ngồi trước cửa sổ sát đất, rót hai ly rượu vang, ngắm nhìn khung cảnh sông nước về đêm.
Đây là một trong những khu vực đắc địa nhất của trung tâm thành phố.
Thực lòng mà nói, tôi chưa từng nghĩ mình sẽ đạt đến độ cao này.
Năm tôi tám tuổi, bố mẹ đưa tôi vào rừng, bảo sẽ cùng tôi hái trái cây. Nhưng khi tôi trèo xuống cây thì họ đã không còn ở đó nữa.
Sau đó, tôi được một bà lão trong làng nhận nuôi.
Bà nuôi tôi chưa đầy ba năm thì qua đời.
Từ đó, tôi lớn lên nhờ cơm của mọi người trong làng. Hôm nay ăn nhà này, mai ăn nhà khác.
Trưởng làng từng nói với tôi, bố mẹ tôi không bỏ rơi tôi, chỉ là họ đã làm mất tôi, một ngày nào đó họ sẽ quay lại tìm tôi.
Tôi nghĩ, bố mẹ sẽ tìm tôi bằng cách nào đây?
Đến khi vào trung học, lên thành phố, tôi mới thấy khắp phố phường đều dán đầy poster của các ngôi sao.
Họ rực rỡ đến nỗi không ai có thể rời mắt.
Tôi tự hỏi, liệu rằng chỉ khi tôi trở thành ngôi sao, xuất hiện ở mọi góc đường, bố mẹ mới có thể tìm thấy tôi?
Nhưng lớn lên rồi, tôi hiểu.
Họ sẽ không tìm tôi đâu.
Vì tôi thực sự đã bị bỏ rơi.
Bây giờ, tôi càng trèo cao không phải vì họ, mà là vì chính tôi.
Chị Chu đã ngà ngà say, bắt đầu cảm thán về tình yêu:
“Hồi còn trẻ, chị từng yêu một người, ba năm trời mới phát hiện hắn đã có vợ. Chuyện đó đúng là một bài học nhớ đời, suýt nữa lấy mất nửa cái mạng của chị.”
“Chị tưởng em và Thẩm Chi Hàn hạnh phúc thế, chắc chắn sẽ đi đến cuối cùng. Không ngờ kết cục cũng chẳng khác gì.”
“An An, em không tiếc sao? Dù gì những năm qua em cũng đã bỏ ra rất nhiều.”
Tôi mỉm cười, nâng ly.
“Chi phí chìm không nên ảnh hưởng đến quyết định lớn.”
“Kệ mẹ tình yêu.”
“Nâng ly vì sự nghiệp, vì chính mình.”
15
Điện thoại của tôi sắp bị Thẩm Chi Hàn gọi đến nổ máy.
Tôi không bắt máy, anh ta cũng chẳng tìm được tôi.
Chuyện ầm ĩ đến mức ảnh hưởng trực tiếp đến hoạt động kinh doanh của công ty.
Để dọn dẹp đống lộn xộn, bố mẹ Thẩm Chi Hàn đã phải bay từ nước ngoài về.
Nghe nói Thẩm Chi Hàn còn bị bố đánh một trận, phải nằm trong bệnh viện vài ngày mới yên ổn.
Sau khi tỉnh lại, anh ta lại bắt đầu gọi cho tôi, nói muốn gặp tôi.
Tôi mang theo đơn ly hôn đến gặp anh.
Thẩm Chi Hàn trông không khỏe, ngồi bên cạnh tôi, ánh mắt mệt mỏi, giọng nói đầy vẻ cầu xin:
“Em hiểu lầm anh rồi. Hôm đó anh chỉ có với Lâm Lạc Nghiên một lần, khi em đòi ly hôn, anh tức giận quá mới uống say rồi làm chuyện ngu ngốc. Ngoài lần đó ra, anh và cô ta không có gì cả.”
“Thời gian gần đây anh cáu gắt với em là vì có người bảo rằng em đến với anh chỉ vì tiền, em không yêu anh thật lòng. Anh đã tin vào điều đó nên mới muốn lấy cô ta để chọc tức em…”
“Em tin anh đi, anh chưa bao giờ thích Lâm Lạc Nghiên. Anh chỉ cảm thấy cô ấy giống em của ba năm trước, nên anh thấy xót xa, muốn giúp đỡ, giống như đã từng giúp em vậy.”
Năm đó, tôi không có tài nguyên, không có hậu thuẫn, bị bắt nạt, bị đè ép.
Nên khi thấy Lâm Lạc Nghiên, một người có ngoại hình và hoàn cảnh tương tự tôi năm xưa, Thẩm Chi Hàn động lòng.
Anh ta làm hậu thuẫn cho cô ta, mang đến những tài nguyên tốt nhất, giúp cô ta một đường bay lên.
Nhưng ngày đó tôi phải trầy trật, chịu đủ mọi khó khăn mới đứng được ở vị trí này.
Tại sao lại nói cô ta giống tôi?
Tôi im lặng. Giọng Thẩm Chi Hàn bắt đầu nghẹn lại:
“Là lỗi của anh, là anh có lỗi với em.”
Tôi nhếch miệng cười nhạt:
“Nhìn xem, anh luôn miệng nói yêu tôi nhất, nhưng dù là trước đây hay bây giờ, anh vẫn làm tổn thương tôi.”
“Thẩm Chi Hàn, tôi cần một người không làm tôi đau.”
Nếu tôi không đủ sức phản kháng, có lẽ mọi chuyện sẽ chẳng đi đến đâu.
Tôi sẽ vẫn là vợ của Thẩm Chi Hàn, còn Lâm Lạc Nghiên sẽ trở thành tình nhân của anh ta.
Có lẽ thứ anh ta không nỡ bỏ rơi không phải là tôi, mà là những năm tháng trong căn nhà thuê chật hẹp kia.
16
Thời gian thấm thoắt trôi qua, hai tháng đã vụt mất.
Bộ phim truyền hình của tôi vừa lên sóng đã bùng nổ, tôi và nam chính được xếp đầu bảng CP.