Chiếc điện thoại trên bàn khẽ rung. Là Giovanni, giọng anh ta phấn khích đến mức nói không ra hơi:
“Sue! Bộ sưu tập Phoenix bùng nổ rồi! Bùng nổ thật sự!
Đơn hàng tới tấp như mưa, các tạp chí thời trang đang điên cuồng săn tìm tung tích của em!
Nhất là giới thượng lưu ở Thượng Hải, họ sắp phát điên vì muốn biết em là ai!
Bao giờ em mới định lộ diện hả?!”
Tôi bật cười khẽ:
“Sớm thôi.”
“Còn nữa!” – Giovanni hét lên –
“Cái cô Tần Vi đó, không hiểu đi cửa nào mà lại được đề cử cho giải quốc tế ‘Ngón Tay Vàng’!
Buổi lễ trao giải diễn ra tối nay!
Và cô ta lại dám mặt dày đến xin mượn bộ váy ‘Giấc Mơ Tinh Tú’!
Còn nói sẽ trả giá gấp đôi!
Tôi thề, tôi đã đuổi cô ta thẳng cổ ra ngoài!”
Giải Ngón Tay Vàng?
Tôi khẽ nhướng mày, môi cong lên một nụ cười mang ý vị sâu xa.
Giải này — thật thú vị.
Bởi quyền quyết định giải thưởng cao nhất không nằm ở ban giám khảo công khai,
mà ở một thành viên ẩn danh đặc biệt, người nắm toàn quyền bỏ phiếu cuối cùng —
người có mật danh “Zero.”
Mà Zero, lại chính là tôi,
một biệt danh cũ tôi từng dùng thời còn lang thang trong giới hacker quốc tế.
Tôi mở hòm thư mã hóa riêng, và quả nhiên thấy email từ Ủy ban Giải thưởng,
yêu cầu “Ngài Zero” đưa ra phán quyết cuối cùng cho một đề cử gây tranh cãi.
Danh sách hiện lên.
Cái tên đầu tiên — Tần Vi.
Tác phẩm: “Ảo Mộng Số Hóa”.
Ghi chú phía sau: “Nghi ngờ đạo nhái kỹ thuật và ý tưởng, gây tranh cãi lớn trong giới chuyên môn.”
Tôi dựa lưng ra ghế, ngón tay khẽ gõ lên mặt bàn.
Trong ánh sáng lấp loáng phản chiếu từ màn hình, khóe môi tôi nhếch lên —
một nụ cười nhàn nhạt, lạnh lẽo,
mang hương vị của trò chơi báo thù sắp bước sang màn mới.
Tôi mở tập tin dự thi của cô ta.
Chưa đến ba phút, tôi đã bật cười.
Đạo nhái.
Và trớ trêu thay — đạo lại chính tác phẩm tôi từng đăng ẩn danh lên một diễn đàn kỹ thuật quốc tế,
chỉ là một bản thử nghiệm nhỏ, từ thời tôi còn dùng nickname khác.
Cô ta chép y nguyên kết cấu, nhưng vụng về, hời hợt.
Bắt chước được chút bề ngoài,
còn phần linh hồn — trống rỗng đến đáng thương.
Tôi soạn thư trả lời cho ban tổ chức, chỉ viết vỏn vẹn một dòng:
“Tác phẩm ‘Ảo Mộng Số Hóa’ xác định đạo nhái.
Đính kèm: liên kết bản gốc và bảng phân tích kỹ thuật so sánh.
Kiến nghị cấm vĩnh viễn tác giả tham dự các giải thưởng cùng lĩnh vực, để răn đe.”
Rồi nhấn Gửi.
Đêm hôm đó, Tần Vi lộng lẫy xuất hiện trên thảm đỏ lễ trao giải ‘Ngón Tay Vàng’.
Báo chí tung tin rầm rộ,
các kênh truyền thông đua nhau chạy headline:
“Thiên tài piano Tần Vi – người đẹp tài hoa đoạt đề cử quốc tế!”
“Nữ thần đa tài sắp được vinh danh với tác phẩm nghệ thuật số đầu tay!”
Cả internet đều rộn ràng,
mọi ánh đèn, mọi camera đều hướng về cô ta.
Thế nhưng —
đến khi buổi lễ kết thúc,
không có giải thưởng nào mang tên Tần Vi.
Thay vào đó, trang chủ của Giải Ngón Tay Vàng bất ngờ đăng tải một thông báo chính thức:
“Tác phẩm ‘Ảo Mộng Số Hóa’ xác nhận vi phạm nghiêm trọng bản quyền.
Tác giả bị hủy tư cách đề cử,
và vĩnh viễn cấm tham dự mọi kỳ giải thưởng liên quan.”
Cả mạng xã hội nổ tung.
Danh xưng “tài nữ Tần Vi” sụp đổ chỉ trong một đêm.
Cô ta từ biểu tượng hoàn mỹ, biến thành trò cười của giới nghệ thuật.
Đứng trong hậu trường, Tần Vi run rẩy nhìn vào điện thoại,
hàng nghìn bình luận mắng chửi, châm biếm tràn ngập màn hình.
Gương mặt cô ta trắng bệch như giấy, đôi môi run rẩy, gần như muốn ngã quỵ.
Cô ta không thể hiểu nổi —
làm sao một đoạn mã cũ kỹ ẩn danh nhiều năm trước lại bị lôi ra làm bằng chứng?
Và ai có thể có đủ quyền lực để khiến ban tổ chức quốc tế ra tuyên bố mạnh mẽ đến vậy,
không chừa cho cô ta một đường lui?
Lục Trầm Chu là người đầu tiên lao đến bên cô ta.
Nhìn thấy Tần Vi ngồi thẫn thờ, nước mắt giàn giụa,
anh ta vừa xót xa, vừa giận dữ.
Anh ta lập tức huy động nguồn lực của nhà họ Lục,
ra lệnh cho đội PR chặn tin, gỡ bài, xóa hết trên mạng.
Nhưng…