1
“Tôi muốn đặt lịch ph//á tha//i sớm nhất có thể.”
Tôi cúp máy xong thì lập tức quay về bện/h việ/n làm thủ tục.
Tâm trạng từng phấn khởi vì sự xuất hiện của một sinh linh bé nhỏ, giờ đây hoàn toàn rơi xuống đáy vực, chỉ còn lại nỗi châm biếm chua chát.
Giọng nói bên đầu dây kia, tôi không phải chưa từng nghe qua.
Cô gái đó, chính là thực tập sinh mới vào công ty – Mạnh Thu.
Lần đầu tôi nghe đến cái tên đó là vào một đêm cách đây nửa năm.
Hôm đó điện thoại tôi hết pin, mà tôi lại cần gấp liên lạc với nhà cung cấp nên đành mượn điện thoại của Yến Dịch Niên để gọi.
Gọi xong, tôi tình cờ mở WeChat và thấy hộp thoại tin nhắn bị một người duy nhất chiếm gần như toàn bộ – người được anh ấy lưu là “Thực tập sinh phiền phức mới vào”.
Từ sau khi kết hôn, tôi chưa từng kiểm tra điện thoại của anh.
Tôi vẫn luôn tin rằng, nếu một người thật sự trân trọng mình, anh ta sẽ không làm điều gì khiến mình tổn thương, càng không phản bội mối quan hệ này.
Yến Dịch Niên đang tắm, còn tôi ngồi bên ngoài lặng lẽ xem hết đoạn trò chuyện giữa anh và cô ta.
Tiếng nước chảy ào ào, còn trái tim tôi từng chút một lặng xuống.
Từ những đoạn dặn dò công việc ban đầu, đến chuyện phiếm hằng ngày, chỉ mất ba ngày là đủ để thân mật.
Nửa năm trước, khi nhà mất điện, trời hè oi bức, Dịch Niên quạt cho tôi ngủ.
Khi tôi đã thiếp đi, anh lại nhắn tin cho cô ta:
“Nhà mất điện rồi, chán chế//t đi được.”
Hôm sinh nhật anh, tôi chuẩn bị quà và bất ngờ rất chu đáo.
Anh ôm tôi khóc, nói muốn bên tôi mãi mãi,
Thế mà trong tin nhắn lại viết:
“Cảm ơn chiếc khăn choàng đan tay của Mạnh Thu, thấy ấm áp ghê.”
Đêm giao thừa, anh bắn pháo hoa cho tôi xem.
Tôi vui vẻ đứng dưới pháo hoa cầu nguyện: có thể cùng anh đi qua năm tháng sau này.
Nhưng anh lại quay video gửi cho cô ta, nói rằng:
“Ước gì có thể cùng em trải qua khoảnh khắc này.”
Tôi cũng không biết từ lúc nào Yến Dịch Niên đã giật lấy điện thoại từ tay tôi.
Anh quỳ dưới đất, tự vả vào mặt mình, thề rằng sẽ không bao giờ liên lạc với cô ta nữa.
Tôi đã chọn tin tưởng anh.
Nên nhát da//o đâ//m vào tim tôi hôm nay, chính là tôi tự tay đưa cho anh.
2
Lúc Dịch Niên về đến nhà, đã là nửa đêm.
Tôi đã thu dọn hành lý, đang ngồi trên sofa xem show giải trí.
“Anh mua khoai nướng và hạt dẻ rang đường cho em nè, còn nóng hổi luôn đó, mau ra ăn đi!”
Anh cười, giơ túi đồ lên lắc lắc trước mặt tôi.
Thức ăn vừa mới mua, vẫn còn bốc khói.
Nhưng trước khi anh về, tôi đã kịp lướt Weibo của Mạnh Thu.
【bb à, em không chỉ muốn “love”, em còn muốn “LV” nữa cơ!】
Trong ảnh là hai bàn tay giơ cao hai củ khoai nướng, bên cạnh là chiếc túi mới nhất trên thị trường.
Cổ tay của bàn tay to hơn đeo chiếc đồng hồ – đúng là chiếc tôi đã tặng Yến Dịch Niên nhân dịp kỷ niệm ngày cưới.
Tôi vẫn còn nhớ, mùa đông năm đó, chúng tôi mới ra trường, khởi nghiệp và nghèo đến mức phải sống trong tầng hầm.
Không có hệ thống sưởi, chúng tôi ôm nhau sưởi ấm qua mùa đông.
Hôm lạnh nhất, Dịch Niên lén ra ngoài lúc nửa đêm, dùng số tiền cuối cùng để mua cho tôi một củ khoai nướng.
Trong làn khói nóng hổi ngày ấy, anh mắt đỏ hoe, hứa với tôi:
“Khi nào có tiền, anh sẽ tặng em mọi điều tốt nhất trên đời.”
Giờ đây, nhìn lại củ khoai nướng quen thuộc ấy, tôi chỉ thấy nực cười.
Tôi lắc đầu từ chối:
“Tôi buồn ngủ rồi, không muốn ăn.”
Dịch Niên cau mày, mất kiên nhẫn giải thích:
“Hôm nay Mạnh Thu nhận điện thoại của em đúng không?”
“Lúc tụi anh ra ngoài làm việc bị té xuống vũng bùn, gấp quá nên anh đến nhà cô ấy xử lý tạm.”
Nói rồi, anh tự đẩy túi đồ về phía tôi:
“Đừng có nhạy cảm nghi ngờ vô lý như thế, anh đã nói là không có gì rồi mà?”
Tôi thất thần một chút, cái túi va thẳng vào cánh tay.
Một cơn bỏng rát lan ra, tôi cúi đầu mới phát hiện cánh tay đỏ bừng cả mảng.
Tôi không muốn phí lời với anh, tự đi lấy hộp y tế để xử lý vết thương.
“Vụng về quá, vết bỏng to vậy mà còn loay hoay mãi?”
Yến Dịch Niên cầm tay tôi lên, trong mắt thoáng chút hoảng hốt:
“Anh đưa em đi bện/h việ/n.”
“Anh Dịch Niên ơi! Em hình như để quên đồ ở nhà anh!”
Tiếng mở khóa vân tay vang lên, rồi là một giọng nữ the thé đầy tự nhiên.
Yến Dịch Niên lập tức buông tay tôi ra, vội vàng đứng dậy quan tâm hỏi:
“Anh đã dặn em đừng cẩu thả mà, mất cái gì rồi?”
Mạnh Thu thản nhiên bước vào, chạy lại chỗ Yến Dịch Niên, moi từ túi áo khoác của anh ra một cái kẹp tóc.
Cô cười tươi, gài lên tóc, còn tinh nghịch lè lưỡi.
Đến lúc này mới “giả vờ” phát hiện ra tôi:
“Ơ? Chị dâu cũng có ở nhà à?”
“Xin lỗi nha, làm phiền chị rồi. Nhưng cái kẹp tóc này quan trọng với em lắm…”
Giọng nói thì đầy áy náy, nhưng trên mặt lại là ánh mắt đắc ý khiêu khích.
Chưa kịp để tôi nói, Yến Dịch Niên đã lạnh giọng:
“Cô ta suốt ngày ở nhà chẳng làm gì, thì làm gì có chuyện gì để bị quấy rầy?”
“Bọn anh sắp ra ngoài, tiện đường chở em về luôn nhé.”
Chỉ vài câu đã tự ý sắp đặt luôn hành trình của tôi.
Giờ đây tôi chẳng buồn phản ứng nữa, thậm chí còn có chút tò mò.
Tò mò xem, họ có thể yêu nhau sâu đậm đến mức nào.