Nằm mơ đi.
Tôi cầm chổi, không chút nương tay quét thẳng lên người Yến Dịch Niên:
“Anh tự nhìn lại xem mình đã làm gì đi? Anh còn biết xấu hổ là gì không?”
Tôi không muốn tranh cãi thêm, nhưng anh ta lại níu chặt lấy tôi không buông.
Tay áo tuột xuống, cánh tay anh ta bị cạnh đá nhọn cắt một vết sâu, máu chảy ồ ạt.
Thế nhưng anh ta như không cảm nhận được cơn đau, vẫn cố chấp cầu xin:
“Anh biết rồi, anh biết hết rồi.”
“Anh biết mình không nên vượt giới hạn, không nên thờ ơ với em, không nên phản bội…
Anh sẽ không như vậy nữa đâu. Đừng ly hôn, được không?”
9
Tôi chưa từng tha thứ cho anh ta sao?
Tôi đã tha thứ bao nhiêu lần rồi?
Mà sự tha thứ của tôi đổi lại được gì?
Là anh ta hết lần này đến lần khác trở nên quá quắt hơn,
hay là khiến tôi cuối cùng phải chết tâm đến mức phá bỏ đứa con mà mình từng mong đợi nhất?
Tôi bình tĩnh lại, gần như mang theo nỗi hận mà từng chữ rơi ra khỏi miệng tôi:
“Để tôi nói cho anh biết, anh, nằm, mơ.”
“Anh có chết, tôi cũng không tha thứ.”
Mặt Yến Dịch Niên bỗng tái mét.
Tôi vung chổi mạnh đến mức như muốn bay lên, đuổi anh ta đi cho bằng được.
Tảo mộ xong, lúc trả dụng cụ cho bác quản trang, ông ấy thở dài:
“Nó đến đây từ tuần trước rồi.”
Ông chỉ về chiếc xe đậu trước cổng:
“Trừ lúc ăn ngủ, còn lại đều quỳ trước mộ ba mẹ cô.”
Nghe vậy, tôi chỉ cười nhạt, không đáp lời.
Cũng chỉ là sự hối hận bùng phát trong cơn khủng hoảng cảm xúc mà thôi.
Trong lòng anh ta thật sự có chút nhận ra lỗi lầm, hay là thật sự biết hối hận? Ai mà biết.
Tôi cũng không buồn muốn biết nữa.
Vài ngày sau khi trở về thành phố, tôi cuối cùng cũng cầm được tờ giấy chứng nhận ly hôn mà tôi hằng mong.
Nếu ly hôn trong hòa bình, tôi chỉ có thể bán tháo cổ phiếu, khiến giá trị công ty sụt giảm.
Nhưng giờ tôi còn muốn nuốt trọn cả công ty – thứ lẽ ra vốn thuộc về tôi.
Sau khi phân chia tài sản, phần lớn cổ phần đều do tôi nắm giữ.
Tôi thuê một giám đốc điều hành chuyên nghiệp để giải quyết mớ hỗn độn sau vụ gián điệp của Mạnh Thu.
May mà trước đây Yến Dịch Niên còn có chút bản lĩnh,
nên cốt lõi công ty vẫn giữ được, vận hành khá ổn.
Còn tôi chỉ cần đợi ngày anh ta bán nốt số cổ phiếu còn lại để hoàn tất việc thâu tóm.
Cuộc sống dần tốt lên từng ngày.
Cho đến một hôm, tôi nhận được một cuộc điện thoại lạ.
“Xin chào, cho hỏi đây có phải là cô Tân không?”
Tôi còn chưa kịp lên tiếng, đầu bên kia đã đọc ra một địa chỉ:
“Có một người vừa bất tỉnh trên đường, trước khi ngất đi vẫn luôn gọi tên cô.”
“Danh bạ điện thoại chỉ có mỗi cô được ghim ở đầu.”
Tôi chỉ thản nhiên nói:
“Gọi 120 đi, tôi không quen.”
Trước đây, mỗi lần Yến Dịch Niên nhậu nhẹt ở tiệc tùng, dù muộn cỡ nào,
chỉ cần anh ta gọi một cuộc, tôi cũng sẽ đến đón.
Tôi còn cẩn thận nấu canh giải rượu để anh ta không hại gan hại dạ dày.