“Sao lại đi theo anh vậy?”
"Anh bao lâu rồi không quan tâm đến em nữa... huhu..."
“Sao anh lại không quan tâm chứ?”
“Thế tại sao mấy hôm nay anh toàn đi sớm về muộn?” Tôi vừa khóc vừa lau nước mắt.
"Vì anh đang đi học một lớp đào tạo."
"Hả?"
"Muốn đi cùng anh không?"
Rồi anh đưa tôi đến lớp học đó. Ngay khi bước vào, tôi thấy Diệp Thâm đang ôm một con búp bê mô phỏng em bé, tỉ mỉ tắm rửa cho nó, dỗ ngủ, thay tã, học cách làm bữa ăn dinh dưỡng cho trẻ sơ sinh… Mọi động tác đều nghiêm túc, thuần thục đến khó tin.
Lúc anh học xong, tôi không kìm được nữa, bất chấp bụng bầu to, lao tới ôm chầm lấy anh:
"Xin lỗi anh…"
"Người phải xin lỗi là anh mới đúng. Anh đã không để ý đến cảm xúc của em. Sau này anh sẽ không như vậy nữa đâu."
Ngày sinh con
Vì có tiêm giảm đau nên quá trình sinh cũng không quá khổ, nhưng cả gia đình ai nấy đều thương tôi vô cùng.
Diệp Thâm thì khỏi phải nói — suốt quá trình sinh, một bước cũng không rời khỏi tôi. Sau khi bé chào đời, anh thường xuyên đọc mấy tin tức tiêu cực về trầm cảm sau sinh nên lo đến mất ăn mất ngủ, ngày nào cũng bày đủ trò để dỗ dành tôi.
Hôm nay là hoa, ngày mai là một món bất ngờ nhỏ xinh. Ngày nào cũng đổi mới, không ngày nào giống ngày nào.
Tôi bị chứng “mất phương hướng khi phải chọn lựa”, nên việc đặt tên cho con hoàn toàn giao lại cho anh.
Anh nghĩ rất lâu, viết ra cả tá cái tên, cuối cùng chọn cái tên: Diệp An Thịnh — mang ý nghĩa: "con ra đời bình an, cả đời thịnh vượng".
Năm năm sau
"Ba mẹ! Sao ba mẹ lại là người cuối cùng đến đón con vậy! Bé giận rồi nha!"
Tôi và Diệp Thâm nhìn nhau, im lặng mấy giây rồi… bật cười. Hai đứa vừa hẹn hò xem phim, tận hưởng thế giới hai người mà… quên bẵng hôm nay là ngày An Thịnh đi học buổi đầu tiên.
Cũng may giáo viên gọi điện nhắc, chứ không thì chắc giờ này vẫn còn đang ôm nhau trong rạp rồi.
Cái cảm giác hiếm hoi được sống lại như “cặp đôi chưa con cái”... thế mà bị nhóc con này phá hỏng rồi!