Ngày hôm sau khi nhà tôi phá sản, ba tôi gieo mình từ tầng thượng xuống, thì Hạ Viễn dẫn theo luật sư đến nhà, đòi hủy hôn.
Lúc ấy linh đường còn chưa kịp lập, trong nhà ngổn ngang tan hoang, người thân bạn bè kéo đến chia buồn, cùng mẹ tôi khóc đến đỏ mắt.
Hạ Viễn mặc vest Âu cao cấp, dáng vẻ chỉnh tề, sạch sẽ như chưa từng vướng bụi trần. Anh ta đứng ở cửa, giọng điệu vẫn lạnh nhạt như xưa, chẳng mang theo chút cảm xúc nào:
“Diệp Hi, ra ngoài nói chuyện một lát.”
Rồi anh ta đẩy một tấm chi phiếu hai mươi triệu tệ đến trước mặt tôi:
“Cái hố của nhà họ Diệp quá lớn, nhà họ Hạ không thể vạ lây được. Mẹ tôi đã chọn lại người kết hôn thay tôi rồi.”
Nói đến đây, anh ta thoáng dừng lại, vành tai hơi đỏ lên:
“Vợ mới của tôi là Tần Tuyết.”
Tôi cố giữ nụ cười, nhưng cuối cùng vẫn sụp đổ hoàn toàn.
Tần Tuyết, bạch nguyệt quang anh ta thầm thương suốt ba năm thời đi học.
Sau đó, tôi một mình lo hậu sự cho ba, bán sạch tài sản, từ tận cùng địa ngục bò lên lại.
Lần tái ngộ, là tại lễ cưới của anh ta và Tần Tuyết.
Anh ta đỏ mắt, nói rằng hối hận, nói rằng người anh ta yêu từ đầu đến cuối, vẫn luôn là tôi.
Tôi mỉm cười, rút tay về, đưa tờ giấy siêu âm thai mới lấy sáng nay cho anh ta xem:
“Anh Hạ, tôi kết hôn rồi.”
Tôi nhẹ nhàng đặt tay lên bụng mình, nụ cười dịu dàng:
“Chồng tôi đang đợi tôi về để báo tin vui này.”
1.
Sau khi lo xong tang lễ cho ba, tôi bắt đầu bán tháo tài sản trong nhà.
Biệt thự, siêu xe, tranh quý… tất cả những gì có thể quy đổi thành tiền, tôi đều rao bán hết.
Dù có tấm chi phiếu hai mươi triệu từ Hạ Viễn, so với khoản nợ khổng lồ mà ba để lại, cũng chỉ như muối bỏ biển.
Từ một thiên kim tiểu thư được người người nâng niu, tôi bỗng chốc trở thành kẻ trắng tay, nợ nần chồng chất.
Những “bạn bè” từng vây quanh tôi ngày trước, giờ đều lánh xa như tránh dịch.
Điện thoại yên ắng đến mức chẳng khác gì cục gạch — chỉ có các công ty đòi nợ là gọi đến đúng giờ, không sai một giây.
Hôm đó, tôi ôm mấy chiếc túi hàng hiệu phiên bản giới hạn, đến tiệm ký gửi đồ xa xỉ lớn nhất trung tâm thành phố.
Chủ tiệm – chị Triệu – từng có giao tình với nhà tôi. Trước đây tôi cũng hay lui tới ủng hộ cửa hàng của chị.
Vừa bước vào, tôi liền bắt gặp vài gương mặt quen.
Là bạn nối khố của Hạ Viễn: Tống Tiêu Dương và Ngô Nhất Minh.
Bọn họ vây quanh một cô gái dáng người yêu kiều, đang mải mê chọn mấy món trang sức phiên bản mới nhất.
Tôi khựng lại, toàn thân cứng đờ như bị điện giật.
Cô gái ấy, chính là Tần Tuyết.
Vừa thấy tôi, Tống Tiêu Dương lập tức nở nụ cười mỉa mai:
“Ơ kìa, chẳng phải tiểu thư Diệp đây sao? Sao rồi, sa cơ lỡ vận đến mức phải đem túi đi bán à?”
Ngô Nhất Minh cũng phụ họa bằng giọng điệu châm chọc:
“Tiêu Dương, cậu đừng nói thế, người ta đang tự lực cánh sinh mà, truyền cảm hứng ghê chưa? Chỉ là không biết hai mươi triệu mà Viễn ca đưa, có đủ để cô ta trả hết nợ không?”
Tôi siết chặt những chiếc túi trong tay, móng tay bấu sâu vào lòng bàn tay đến phát đau, nhưng mặt vẫn không đổi sắc.
Tôi chẳng buồn đáp lại, lướt thẳng đến quầy, đưa túi cho chị Triệu.
Chị nhìn tôi, trong mắt toàn là xót xa, khẽ hạ giọng:
“Hi Hi, sao em phải khổ vậy chứ? Có chuyện gì thì nói với chị, đừng gồng mình một mình như thế...”
Tôi lắc đầu, cố nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc:
“Chị Triệu, em không sao đâu. Chị xem giúp mấy cái túi này có thể được bao nhiêu, em cần tiền gấp.”
Chúng tôi vừa nói xong, giọng điệu ấy đã lọt vào tai Tần Tuyết.
Cô ta bước từng bước chậm rãi trên đôi giày cao gót, dáng vẻ đầy ưu nhã, ánh mắt lướt qua mấy chiếc túi tôi vừa đặt lên quầy, khóe môi cong lên một nụ cười nhàn nhạt như chẳng đáng để quan tâm.
“Không ngờ lại gặp được cô ở nơi thế này, Diệp tiểu thư.”
Giọng cô ta mềm mại, nhưng đầy ý vị cao cao tại thượng:
“Những chiếc túi này… hình như đều là quà sinh nhật mấy năm trước Hạ Viễn tặng cô phải không? Mới đó đã đem bán lại rồi, xem ra... thật sự là túng thiếu rồi.”
Từng lời từng chữ như kim châm vào tim tôi — nhỏ thôi, mà đau đến rát rụng linh hồn.
Ngay lúc ấy, cánh cửa cửa hàng bật mở.
Hạ Viễn bước vào.
Vừa nhìn thấy tôi, sắc mặt anh ta lập tức sầm xuống. Chân mày cau lại, đôi mắt hiện rõ sự khó chịu không hề che giấu.
“Diệp Hi, sao cô lại ở đây?”
Giọng lạnh như băng,
“Cô đang theo dõi tôi à?”
Tôi tức đến mức không thể cười nổi nữa, toàn thân lạnh ngắt như bị gió xuyên vào tận xương. Tôi ngẩng đầu, bình tĩnh đối diện:
“Hạ Viễn, tôi chỉ đến đây bán chút đồ thôi.”
Thái độ điềm nhiên của tôi dường như càng khiến anh ta tức giận hơn.
Ngay lập tức, Tần Tuyết tiến lên, nhẹ nhàng khoác tay anh ta, giọng nói dịu dàng như đang xoa dịu: