01
Ta tên là Tang Chi.
Chỉ là một tiểu nha hoàn trông nom hoa cỏ trong phủ của Cố viên ngoại.
Khi mười tuổi, đệ đệ ham chơi gây hỏa hoạn, thiêu rụi toàn bộ ngôi nhà, cũng đốt cháy cả cổ họng ta.
Trong biển lửa và khói đen cuồn cuộn, ta không thể phát ra tiếng, chỉ có thể trơ mắt nhìn phụ mẫu ôm lấy đệ đệ chạy ra ngoài, bỏ mặc ta đang mắc kẹt trong biển lửa.
Do cứu chữa không kịp, từ đó ta không thể nói chuyện nữa.
Phụ mẫu không nhắc đến việc trị thương cho ta, trái lại còn trách mắng ta không trông coi đệ đệ cẩn thận, khiến chân nó bị cứa một đường.
Thế là họ đem ta bán vào phủ Cố viên ngoại, nói là để đổi lấy tiền thuốc thang cho đệ đệ.
Ta bị bán với giá mười lăm lượng bạc.
Phụ mẫu tiện tay ném cho ta một bọc hành lý nho nhỏ:
“Bán đi cũng tốt, bớt một miệng ăn cơm. Ngươi lại có thể vào phủ hào môn hưởng phúc!”
Từ nhỏ phụ mẫu đã thiên vị đệ đệ, lần này là thật sự bỏ rơi ta rồi.
Một đứa bé mười tuổi như ta cứ thế bước chân vào phủ Cố viên ngoại.
Khi ấy ta còn nhỏ, chẳng làm nổi việc nặng, chỉ có thể đi theo người làm vườn trong phủ, phụ giúp tưới cây, xới đất.
Theo thời gian, tuổi càng lớn, việc ta phải làm càng nhiều, càng tạp.
Ta là một kẻ câm, có oan cũng không nơi giãi bày, mấy năm qua phải nuốt không biết bao nhiêu nỗi uất ức câm nín.
Trong phủ có vị tam công tử tên Cố Nghiệp, mọi người đều gọi là Tam lang quân.
Tam lang quân tính tình chẳng dễ chịu gì, miệng lưỡi lại vô cùng độc địa, song thân thể lại yếu nhược.
Năm mười bảy tuổi, có một vị đại sư xem tướng đến phủ.
Vị đại sư ấy nói Tam lang quân mệnh thuộc tĩnh, phải sống trong nơi yên tĩnh mới mong dưỡng thân, nếu không bệnh tình sẽ càng trầm trọng hơn.
Cố viên ngoại cùng Cố phu nhân nghe vậy liền danh chính ngôn thuận dọn viện của Tam lang quân tới nơi hẻo lánh nhất trong phủ.
Mà ta là kẻ câm, yên tĩnh nhất, nên bị đưa đến viện đó làm nha hoàn hầu hạ.
Miệng lưỡi của Tam lang quân quả thật độ/c không ai bằng.
Nhưng ta lại thấy cuộc sống ở đó dễ chịu hơn trước rất nhiều.
Quy củ trong phủ rất nghiêm ngặt, hạ nhân chia ra ba sáu chín bậc.
Ta vừa câm, vừa không có chỗ dựa, tất nhiên bị xếp vào hàng thấp nhất.
Mùa đông, nước ấm luôn bị tranh mất, bánh bao chia được cũng lạnh cứng như đá.
Đêm đến, ngay cả chăn đệm cũng chẳng biết vì sao lại đột nhiên biến mất.
Thế mà khi đến viện của Tam lang quân, tuy phải nghe những lời chua chát từ miệng chàng, nhưng ít nhất đêm có thể ngủ yên, ngày có thể ăn no.
Như vậy đối với ta đã là mãn nguyện lắm rồi.
02
Lần đầu tiên ta gặp Tam lang quân là vào năm ta mười lăm tuổi.
Quản sự lạnh mặt dẫn ta đến viện của Tam lang quân.
Hắn sai khiến ta như thể ban ơn, còn có chút hả hê:
“Tang Chi, từ nay về sau ngươi chỉ chuyên hầu hạ Tam lang quân. Nhớ kỹ, phải hầu hạ cho thật tốt, biết chưa?”
Ta gật đầu.
Lúc ấy, trong phòng truyền ra tiếng nói của Tam lang quân, ta chậm rãi đẩy cửa bước vào.
Trong phòng tối om, không có lấy một tia sáng.
Mùi thuốc nồng nặc đến mức khiến người ta nghẹt thở.
Tam lang quân nghiêng người nằm trên giường, thân khoác trường sam màu nguyệt bạch, càng làm bật lên gương mặt tái nhợt như tờ giấy.
Da chàng trắng đến độ thiếu hẳn sắc má/u, môi cũng chẳng hồng nhuận.
Thế nhưng, chính đôi môi nhợt nhạt ấy lại có thể phun ra những lời lẽ cay nghiệt nhất thế gian.
Lần đầu ta hầu hạ chàng, bưng thuốc quỳ bên mép giường, dè dặt cẩn trọng.
Chàng khẽ nâng mí mắt, ánh mắt lướt qua người ta, chân mày lập tức nhíu lại:
“Đứng đó làm thần giữ cửa à?”
Ta không biết có nên đưa thuốc hay không, nhất thời ngẩn ra, chẳng dám cử động.
“Câm à?”
Thì ra chàng không biết ta không thể nói chuyện.
Ta nhẹ nhàng đặt bát thuốc lên bàn, định giơ tay ra làm thủ ngữ.
Nhưng Tam lang quân tất nhiên chẳng hiểu được.
Thấy ta giơ tay múa may, chàng bỗng bật cười khinh miệt:
“Quả thật là một kẻ câm.”
“Ta đã nói rồi, đám già kia sao tự nhiên tốt bụng đến thế.”
Ta cúi đầu không nói.
“Câm thì thôi đi, đến mắt cũng mù sao?”
Ta vội vàng đưa bát thuốc đến gần.
Chàng chẳng nhận, lại lạnh lùng cười một tiếng:
“Nóng thế này, định mưu sát ta?”
Ta sững sờ, đưa tay chạm thử thành bát, chỉ âm ấm mà thôi.
Huống hồ chàng còn chưa đụng vào, sao biết là nóng?
Nhưng chàng là chủ tử, ta chỉ có thể lui sang một bên, chờ một lúc, ước chừng thuốc đã nguội, mới bưng lên lần nữa.
Ta cẩn thận nâng bát thuốc, trong lòng âm thầm nghĩ:
Chàng không chịu uống thuốc, trách sao bệnh chẳng đỡ, thuốc để nguội thế kia, hiệu lực sao còn?
“Đưa tay run vậy, định hắt cả lên người ta sao?”
Ta giật mình, lập tức giữ vững tay.
Lần này chàng không bắt bẻ nữa, uống xong liền tiện tay ném một cái túi gấm trống rỗng xuống chân ta:
“Cút ra ngoài, đừng chướng mắt.”
Ta vội nhặt túi gấm, ôm luôn cả bát, vội vã lui ra ngoài.
Ra khỏi phòng, ta lặng lẽ nhìn chiếc túi trong tay.
Trên mặt thêu lá trúc tinh xảo, chất liệu là tơ lụa hảo hạng, bên trong trống không.
Tam lang quân đây là thưởng cho ta?
Hẳn là vậy.
Ta giấu nó vào lòng — đây là vật đầu tiên ta nhận được từ khi bước vào phủ, là món đồ thuộc về riêng ta.
Có lẽ có thể đem bán lấy chút bạc.
Nghĩ lại ánh mắt khi nãy của Cố Nghiệp, đôi mắt đào hoa ấy vốn xinh đẹp vô cùng, nhưng khi nhìn người lại mang theo vài phần chán ghét.
Chỉ là… trông chàng quả thật quá đỗi tuấn tú, đến mức có phần không giống con của Cố viên ngoại.
Mẫu thân của chàng hẳn phải rất xinh đẹp.
Chỉ tiếc, hồng nhan thường bạc mệnh.
Ta ngồi trong sân, lặng lẽ nhìn vào gốc hải đường trước mặt, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.
Miệng có độc cũng tốt hơn những chủ tử vung tay đánh đập.
Chỉ cần tay chân lanh lẹ, làm việc cẩn thận,
thì hẳn là… có thể sống yên ổn qua ngày.
03
Từ đó, ta bắt đầu dè dặt quan sát nhất cử nhất động của chàng.
Chàng tỉnh lúc nào, ngủ khi nào, ta đều nắm rõ như lòng bàn tay.
Thuốc phải giữ ở độ ấm bảy phần, trà thì vừa đúng tám phần nóng.
Ngay cả chăn đệm cũng phải phơi cho thơm mùi nắng, nhưng tuyệt đối không được có lấy một nếp nhăn.
Chàng luôn chê ta vụng về, mắng ta ngốc như heo:
“Nước là để rửa chân à? Nóng đến độ có thể đem đi hạ lợn!”
“Cho ngươi đốt hương, ngươi lại muốn đốt cả phòng, chôn theo ta sao?”
Ta chỉ lặng lẽ lắng nghe, rồi lần sau lại làm cho tốt hơn.
Dần dần, số lần chàng mắng ta cũng ít đi.
Đôi khi ta chuẩn bị sẵn những thứ chàng cần, chàng sẽ dùng đôi mắt đào hoa kia nhìn ta từ đầu đến chân, sau đó hừ nhẹ một tiếng qua mũi.
Ta hiểu, đó là biểu hiện của sự hài lòng.
Những nha hoàn khác trong phủ ai nấy đều sợ chàng, thấy chàng như thấy tà thần, tránh còn không kịp.
Lúc phủ định chọn người hầu hạ chàng, ai nấy đều hoảng hồn kinh hãi.