Chàng là hoàng tử được nuông chiều từ nhỏ, nào từng đụng đến mấy chuyện vặt vãnh này.
Lúc đầu ngay cả nhóm lửa cũng không biết, bị khói hun đến mặt mũi đen thui.
Đúng là phong thủy luân chuyển.
Trước kia chàng mắng ta ngu dốt, nay đến lượt ta mắng chàng tay chân vụng về.
Mắng thì mắng, nhưng vẫn nhét củ khoai nướng nóng hôi hổi vào tay chàng.
Từ ban đầu còn kháng cự, đến trầm mặc, nay chàng đã dần quen với cuộc sống này.
Chàng sẽ lặng lẽ ngồi bên, nhìn ta đếm bạc.
Khi ta bị tiểu thương lừa mất mấy đồng cắc, chàng chỉ lạnh mặt nói vài câu, người ta đã vội vàng trả lại.
Chúng ta giống như hai gốc cây bị bão dông quật đổ,
nhưng rễ vẫn quấn chặt dưới lòng đất.
Gió mưa thế nào cũng không thể tách rời.
12
Tại một trấn nhỏ gọi là Thanh Thủy, chúng ta tạm thời an thân.
Nơi này cách kinh thành rất xa.
Ta dùng chút bạc cuối cùng, thuê được một góc nhỏ ngoài chợ làm quầy hàng.
Còn nhờ người làm một tấm biển gỗ, phía trên là ba chữ ta tự tay viết từng nét:
“Tang Ký Thực Tứ.”
Chuyên bán những món ăn sở trường của ta.
Đường cao và mì sợi.
Đường cao là tay nghề do bà dạy, ngọt mà không ngấy, mềm dẻo ngon miệng.
Còn mì sợi, lại là thứ ta bị cha mẹ bắt học để chuẩn bị chăm sóc đệ đệ khi xưa.
Ta đưa cho Thẩm Khước một mảnh vải trắng đã giặt đến phai màu.
“Buộc vào đi.”
Chàng không nhúc nhích, ánh mắt lạnh như thể muốn sát nhân.
“Ngài là tiểu nhị, ta là chưởng quầy.”
Ta nhìn thẳng chàng, từng chữ từng lời rõ ràng.
“Có khách đến, ngài chịu trách nhiệm rót trà mời nước, tiếp đón khách nhân.”
“Ngươi dám sai khiến ta?”
Thanh âm chàng đè nén rất thấp, mang theo uy nghi bẩm sinh của một vị hoàng tử.
Ta gật đầu, chỉ vào nồi nước sôi bốc khói nghi ngút trên bếp và phần thịt bằm thơm lừng.
“Có làm mới có ăn.”
Chàng nhìn ta chằm chằm, ngực phập phồng.
Sau cùng, vẫn là cúi đầu nhặt lấy mảnh vải, tùy tiện buộc ngang thắt lưng.
Ngày khai trương, ta ninh một nồi lớn thịt bằm, mùi hương lan tỏa nửa dãy phố.
Khách nhân đầu tiên là một người buôn gánh gồng, vừa đi vừa rao, gọi một bát mì.
Thẩm Khước bưng bát đến, “rầm” một tiếng đặt xuống bàn.
Canh bắn tung tóe, dính đầy người khách.
Người buôn giận dữ, định lật bàn ngay tại chỗ.
Thẩm Khước lạnh lùng nhìn hắn, ánh mắt như đang nhìn một xác chết.
Chớ có gây chuyện a!
Ta vội vàng bước lên xin lỗi rối rít, lại nấu thêm một bát mới, lúc này mới dẹp yên sóng gió.
Đến tối, ta chỉ chia cho Thẩm Khước nửa cái màn thầu.
Chàng cầm lấy nửa cái bánh lạnh tanh, chẳng nói lời nào, cứ thế ăn hết.
Thuở đầu, việc buôn bán chẳng mấy khấm khá.
Tuy cổ họng ta đã lành, nhưng không giỏi mồm miệng rao hàng.
Thẩm Khước chỉ ngồi phía sau ta trên chiếc ghế gỗ thấp.
Ban đầu chỉ là lạnh nhạt quan sát, sau có lẽ không chịu nổi sự vụng về của ta, bèn bắt đầu hiến kế.
“Biển hiệu phải viết to, dùng giấy đỏ, mới nổi bật.”
“Hương vị có thể chia nhiều loại, thêm chút hoa quế hoặc đậu đỏ, giá cũng nhỉnh hơn.”
“Mỗi ngày bán giới hạn, hết là nghỉ, gọi là ‘kỳ vật khả cư’.”
Cuối cùng, chàng nói khẽ:
“Ngươi đem mì phối cùng đường cao, cũng coi như có sáng ý. Sẽ có người mua về cho hài tử ăn.”
“Ngài cũng đâu có ngốc.”
Ta cứ coi như chàng đang khen ta.
Nghe theo lời chàng, ta làm theo, quả nhiên việc buôn bán tốt lên thấy rõ.
Ta lo nhào bột, chiên bánh, nấu mì phía trước.
Chàng ở phía sau phụ ta ghi chép sổ sách.
Chữ chàng viết đẹp, tính toán lại nhanh nhạy, chuẩn xác hơn trăm lần so với ta đánh bàn tính như gà mổ thóc.
Nắng chiều rơi xuống, chúng ta cùng nhau dọn hàng, đếm từng đồng tiền.
Cái cảm giác vui mừng vững vàng đó, là thứ ta chưa từng có trong đời.
Quán ăn “Tang Ký Thực Tứ” của ta ở Thanh Thủy trấn, dần dần cũng có chút tiếng tăm.
Một tiểu nhị dung mạo tuấn tú nhưng mặt mày lạnh lùng.
Cùng một nữ chưởng quầy nói năng chậm rãi nhưng tay nghề tuyệt hảo.
Chẳng mấy chốc đã trở thành một cảnh tượng đặc sắc nơi tiểu trấn.
Việc làm ăn ngày một khá lên, tiền bạc tích lũy cũng ngày một nhiều hơn.
Nhưng phiền toái thì chưa bao giờ chịu để người ta sống yên ổn.
Một đám lưu manh vô lại, chẳng rõ nghe phong thanh từ đâu, biết chưởng quầy của “Tang Ký Thực Tứ” là một cô nương đơn độc từ nơi khác đến, bèn nổi lòng tà.
Chúng lảo đảo tiến vào, một tên đạp chân lên ghế, miệng toàn lời dơ bẩn.
“Tiểu nương tử, cửa hàng trong trấn này đều phải nộp tiền qua cửa.”
“Thấy nàng một thân một mình không dễ dàng gì, không bằng theo đại gia ta, đảm bảo nàng cả đời hưởng vinh hoa phú quý.”
Một bàn tay nhờn nhụa mỡ định sờ lên mặt ta.
Ta đang định tránh đi, thì Thẩm Khước – kẻ nãy giờ tựa quầy lau bàn – liền động thủ.
Chàng vung khăn lau trong tay, thẳng mặt đối phương ném tới.
Chỉ nghe “rắc” một tiếng – tiếng xương gãy rợn người.
Tên vô lại kia gào như lợn bị chọc tiết, cánh tay đã bị Thẩm Khước bẻ gãy!
Thẩm Khước mặt không đổi sắc, nhấc chân đá thẳng vào ngực tên kia, một cước đá hắn bay ra xa, đập ngã hai chiếc bàn.
Thật đáng tiếc, lại phải tốn bạc mua bàn mới rồi.
Đám lưu manh còn lại sững người trong chớp mắt, rồi lập tức chửi rủa, ào ào lao tới.
Động tác của Thẩm Khước sạch sẽ gọn gàng, không dư thừa lấy một chút.
Nào còn thấy chút nào bộ dạng bệnh nhược khi ở phủ Cố? Rõ ràng là biết võ công!
Chàng thật biết giấu mình, không mảy may để lộ.