Anh Minh cho rằng tôi tiêu tiền nhiều, hưởng lợi mấy năm qua, nên đề nghị từ nay sống kiểu AA – ai chi nấy lo.
Đây là bảng chi tiêu của vợ chồng tôi trong ba năm hôn nhân.
Mong mọi người cùng xem, rồi cho biết – rốt cuộc ai đang “được lợi” từ ai.
Không cần bênh ai.
Ai tinh mắt nhìn một lượt cũng đủ hiểu — ai mới là người bỏ tiền, bỏ sức, và ai chỉ biết ngồi ăn sẵn.
Tôi đâu có đòi hỏi phải công bằng tuyệt đối.
Chỉ là bị họ quay sang gán cho cái tội "ăn bám", tôi thấy quá mức chướng tai gai mắt.
Tôi cứ ngỡ, với những con số rành rành trước mắt, ít nhất cũng có vài người chịu nói một câu công bằng cho tôi.
Ai ngờ đâu, cả nhà họ lại ăn ý kỳ lạ, đồng loạt đứng về phía chồng tôi.
Cậu hai:
"Chuyện vợ chồng, nên đóng cửa mà giải quyết. Đừng làm lớn chuyện lên chốn đông người."
Mợ hai:
"Phụ nữ vẫn nên hiền lành dịu dàng một chút, được lý rồi còn không tha người, chỉ khiến người ta ngán ngẩm."
Dì cả:
"Cưới nhau rồi là một nhà, mười ngón tay còn có ngón dài ngón ngắn. Cái gì cũng tính toán thì sống mệt lắm con ạ."
Dì hai:
"Vợ phải là người biết điều. Mấy chuyện lặt vặt mà lôi ra ầm ĩ, khiến cả nhà không yên – mồng Một đầu năm mà đen đủi quá!"
Chị họ cả:
"Hừ, không phải chính em đòi cưới anh Minh à?
Dính nhau ba năm rồi, giờ thấy ‘lỗ vốn’ lại quay ra khó chịu?"
Tôi cười phì.
Cười đến… không còn gì để nói.
Lúc anh ta tiêu nhiều hơn, họ bảo tôi hưởng sái.
Giờ nhìn thấy tôi chi nhiều hơn, họ lại bảo tôi tính toán, không biết thân biết phận?
Hai tiêu chuẩn, một gia đình – đúng là bài này cả nhà họ chơi quá thành thạo.
Được thôi.
Đã muốn chọn phe thì chọn cho rõ.
Từ giờ trở đi – đừng trách tôi không khách khí.
7.
Tôi bắt đầu “gọi tên từng người” trong nhóm WeChat.
[@Dì hai]: Hôm chú ra viện, tiền viện phí là cháu tạm ứng giúp đấy. Giờ cũng đến lúc trả lại rồi, đúng không ạ?
[@Chị họ cả]: Năm ngoái chị vay 20.000 tệ, nói là cho con đi học lớp năng khiếu. Chị định quỵt luôn à?
[@Anh họ]: Hồi mua xe, anh vay 100.000 tệ, hứa sẽ trả góp 3.000 tệ/tháng. Mới trả được vài kỳ đầu là... bặt vô âm tín?
Xong.
Cả nhóm lập tức im phăng phắc như cắt tiếng.
Chiêu “gọi tên không chừa ai” của tôi khiến nguyên cả họ mặt cắt không còn giọt máu.
Chưa để bố mẹ chồng lên tiếng, tôi đã giành phần mở lời trước:
“Tính theo mức chồng tôi mỗi tháng chỉ đưa 2.000 tệ tiền sinh hoạt,
thì ngay cả chi tiêu hàng ngày của một gia đình nhỏ như chúng tôi cũng đã rất chật vật.
Lấy đâu ra tiền để cho vay mượn họ hàng?”
“Tiền bạc không phải gió thổi tới.
Tôi không muốn vừa móc ví, vừa phải chịu đựng những lời nói xấu sau lưng.”
“Người trong nhà thì càng phải rõ ràng.
Ai mượn tiền thì làm ơn trả lại,
không trả ngay được thì viết giấy nợ đàng hoàng, ghi rõ hạn thanh toán.”
Giọng tôi dứt khoát, không chừa cho ai một đường lui.
Không còn kiểu nhẹ nhàng dĩ hòa vi quý nữa – chị đẹp hôm nay xuống tay thật rồi.
Bố chồng tôi tức đến nỗi ngực phập phồng,
ngón tay run rẩy chỉ thẳng vào tôi:
“Hứa Uyển Đình! Cô quá quắt quá rồi đấy!”
Mẹ chồng vội vã bước tới đỡ ông ấy, vỗ vỗ ngực trấn an.
Nhưng miệng thì vẫn không quên xỉa xói tôi mấy câu:
“Có ai ăn nói với người lớn như cô không?!
Chồng cô—tính tình hậu đậu, ai biết có phải ngoài 2.000 tệ mỗi tháng còn đưa thêm cho cô không?!”
“Còn cái tiền lương bèo bọt của cô, đủ mà đi cho vay sao?
Tôi thấy cô bịa đặt thì có!”
Ô, bắt đầu mất mặt trước họ hàng, quay sang vu cho tôi dựng chuyện à?
Thím họ bên chồng thấy có người lên tiếng liền hùa theo, như tìm được đồng minh:
“Đúng đó! Cô nói miệng thì ai tin?
Có giỏi thì đưa ra giấy nợ xem nào!
Đừng tưởng cô nói gì chúng tôi cũng nghe, ở đây không có ai dễ bắt nạt đâu nhé!”
À, hóa ra vay tiền thì không khách khí,
mà lúc đòi lại thì bắt tôi phải có giấy tờ?
Lỗi cũng là do tôi.
Vì nể tình họ hàng, tôi không bắt viết giấy vay nợ.
Nhưng giờ thì khác rồi—chơi không đẹp, tôi cũng không cần khách khí nữa.
Tôi khựng lại một nhịp.
Thật không ngờ, cả nhà họ có thể vô liêm sỉ đến mức này.