1
“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang bận, vui lòng gọi lại sau.”
Điện thoại vang lên giọng máy lần thứ ba, lòng tôi bỗng chốc hoang mang.
Kết hôn năm năm, Cố Hành chưa bao giờ mất liên lạc.
Dù đang họp không tiện nghe máy, anh cũng sẽ nhắn lại cho tôi ngay.
Hôm nay trường mẫu giáo của Lâm Lâm tổ chức hội thao, yêu cầu ít nhất một phụ huynh tham gia cùng con.
Mấy hôm nay mẹ tôi mệt, tôi đang ở bện/h vi/ện trông bà.
Cố Hành đã nói sẽ xin nghỉ để đi thay.
Vừa rồi tôi đưa mẹ xuống dưới hít thở, để điện thoại ở phòng sạc pin, quay lại thì thấy có mấy cuộc gọi nhỡ từ cô giáo.
Cô nói, cả lớp đều có bố mẹ cổ vũ thi đấu, Lâm Lâm đợi bố mãi không thấy, ôm bóng khóc không ngừng.
Có lẽ vì tôi và Cố Hành luôn cho con đủ yêu thương và quan tâm, bình thường Lâm Lâm rất ngoan.
Hôm nay con khóc dữ như vậy là vì Cố Hành hứa sẽ giúp con giành giải nhất bóng đá nhưng lại thất hẹn.
Ngồi taxi đến trường mẫu giáo, tôi vẫn cố liên lạc với Cố Hành, nhưng anh không bắt máy.
Đang miên man lo lắng thì đồng nghiệp ở công ty anh nhắn lại:
【Chị dâu, anh Cố xin nghỉ phép năm rồi, mấy hôm nay không đến công ty, nhà mình không có chuyện gì chứ?】
Tôi gõ xong lại xóa mấy lần, câu hỏi thăm đơn giản ấy mà tôi không biết nên trả lời thế nào.
Đầu năm nay, Cố Hành từng bảo giữ phép năm, đợi kỷ niệm sáu năm ngày cưới cuối năm sẽ dẫn ba mẹ con đi nước ngoài.
Sao đột nhiên anh lại xin nghỉ mà không nói với tôi?
Liên lạc với bố mẹ chồng, biết họ cũng không rõ chuyện gì, tôi nắm chặt điện thoại, mồ hôi tay rịn một lớp mỏng.
Hay là… Cố Hành đã gặp chuyện?
Đài giao thông trong taxi và các bản tin thời sự địa phương đẩy về liên tục khiến tim tôi cứ treo lơ lửng.
Hội thao vẫn chưa kết thúc, tiếng cười nói cổ vũ vang khắp sân trường.
Trước cổng mẫu giáo, Lâm Lâm ôm quả bóng, cúi đầu theo sau cô giáo.
Nghe tiếng tôi gọi, con nhào tới, mắt vẫn còn ngấn nước.
“Mẹ Lâm Lâm, nhà mình không có chuyện gì chứ?”
Cô giáo lo lắng, xoa đầu Lâm Lâm.
Tôi lắc đầu cảm ơn, dắt con lên taxi.
“Mẹ nói với bố giúp con, con không cần hạng nhất cũng được.”
Không gặp được bố, con lại nghĩ do mình đòi hỏi quá đáng.
Tôi ôm con vào lòng vỗ về, giọng không kìm được mà run khẽ.
Về đến nhà, suốt hai tiếng tôi không thay giày, không uống nước, chỉ ngồi trên ghế ở tiền sảnh, nhìn ánh nắng từng chút một bò khỏi mũi giày mình.
“Tít!”—tiếng khóa cửa cảm ứng vang lên.
“Bố!”
Lâm Lâm ôm đồ chơi lao ra. Tôi bật dậy quá nhanh, đầu choáng váng, nhưng vẫn bước về phía cửa.
Tôi muốn xác định ngay rằng Cố Hành không sao.
Đợi tầm nhìn từ mờ dần rõ, cuối cùng tôi thấy nụ cười lấy lòng trên mặt Cố Hành—không phải dành cho tôi và con trai đã nơm nớp lo suốt cả buổi chiều,
mà là dành cho cô bé đang nằm trong vòng tay anh.
“Nhiên Nhiên, sau này đây chính là nhà mới của con.”
Tôi nắm tay con trai, đến khi ánh sáng trong nhà lại tối đi đôi chút, ánh mắt Cố Hành mới chịu chuyển sang phía chúng tôi—vừa dịu lại vừa áy náy.
“Niệm Niệm, đây là Nhiên Nhiên… con gái của Diệp Thư Dao.”
Bóng đêm nhanh hơn hoàng hôn ngoài cửa sổ, ập đến nuốt chửng tôi trước một bước.
Tôi nhìn cô bé ấy, không sao nặn ra nổi một nụ cười thân thiện.
Diệp Thư Dao là đàn chị ở Đại học Nghi, ảnh chụp chung của cô ấy và Cố Hành từng in trên ấn phẩm quảng bá của trường.
Cô ấy là “bạch nguyệt quang” của Cố Hành—bạn gái cũ mà anh từng yêu say đắm suốt nhiều năm.
2
Bốn năm tôi học ở Đại học Nghi, gần như nghe chuyện tình của Cố Hành và Diệp Thư Dao mà lớn lên.
Vô số cô gái xem họ như nam nữ chính bước ra từ tiểu thuyết ngôn tình.
Hai người đồng hương, gia cảnh không khá, nhưng cùng nhau cố gắng thi đỗ vào trường danh tiếng là Đại học Nghi.
Trong đó Cố Hành thành tích xuất sắc hơn, vì Diệp Thư Dao mà chấp nhận từ bỏ nguyện vọng tốt hơn.
Diệp Thư Dao cũng nhiều lần từ chối các công tử nhà giàu, một lòng yêu Cố Hành.
Cặp đôi thần tiên khiến ai cũng ghen tị ấy vẫn không tránh khỏi mùa chia tay sau tốt nghiệp.
Diệp Thư Dao nhận học bổng du học, còn Cố Hành ở lại Nghi học cao học; hai người chia tay trong hòa bình, nhưng sau đó, trước mặt Cố Hành, chẳng ai dám nhắc tới cái tên Diệp Thư Dao nữa.
Thời ở Nghi, tôi kế nhiệm Cố Hành làm chủ nhiệm CLB tranh biện.
Trong nội bộ, anh là đối thủ mạnh nhất của tôi; ra ngoài, tôi lại có thể trở thành cánh tay đắc lực nhất của anh.