6.
Bốn ngày sau, Cố Liên Thắng xuất viện.
Tôi dẫn Tô Chính Phẩm quay về Harri.
Tô Diễn nhất quyết đòi lái xe đưa hai mẹ con tôi ra sân bay.
Xuống xe, tôi thoáng nghĩ — có lẽ đây sẽ là lần cuối cùng gặp nhau.
Tôi cúi người thì thầm với Chính Phẩm:
“Qua ôm chú một cái, chào tạm biệt đi con.”
Thằng nhóc lon ton chạy tới, ôm cổ Tô Diễn thật chặt:
“Chú ơi, tụi con phải về rồi.
Khi nào rảnh nhớ tới Harri chơi với con nha!”
Nói xong còn hôn chụt một cái rõ to vào má anh.
Tô Diễn bật cười, gật đầu.
Cảnh tượng ấy… thật khiến người ta ghen tị.
Tôi cũng muốn được như vậy — chạy tới, ôm anh một cái thật chặt, rồi nói rằng tôi nhớ anh…
Rất nhớ, nhớ đến phát điên.
Nhưng tôi không dám.
Tôi sợ… sợ khi tôi nói ra hết, anh lại chỉ đáp lại bằng một vẻ mặt khó xử.
Đã đến lúc phải vào rồi.
Tô Diễn tiễn hai mẹ con tới tận cửa lên máy bay, dừng lại, nhìn tôi bằng ánh mắt khó hiểu.
Một giây sau, anh ném lại một câu:
“Hối hận có kỳ hạn.”
Rồi quay lưng bỏ đi.
Tôi đứng yên nhìn theo bóng lưng thẳng tắp của anh, móc điện thoại ra, lặng lẽ chụp một tấm.
Xem như… một kỷ niệm.
Sau bốn tiếng bay, cộng thêm nửa tiếng xe buýt, cuối cùng tôi và Chính Phẩm cũng về đến Harri.
Từ xa đã thấy Tô Tranh Nhiên mặc nguyên một bộ đồ đen, đứng chờ sẵn ở đầu làng.
Chính Phẩm nhìn thấy anh, lập tức reo lên:
“Ba Tô! Con nhớ ba quá trời!
Mà ba Ngôn đâu rồi? Ảnh hứa mang khủng long về cho con mà!”
Tô Tranh Nhiên xoa đầu nấm của nhóc:
“Ba Ngôn đang ở nhà nấu đồ ăn cho con. Mình về thôi.”
Vừa bước vào cửa, Diêm Tân từ trong bếp vác theo cái xẻng nấu ăn xông ra, chỉ thẳng vào mặt tôi:
“Cô còn biết đường về à? Biến mất cả tháng trời, không một tin nhắn!
Tôi thấy… chắc chúng ta hết tình cảm rồi, dẹp luôn đi!”
Tôi dày mặt cười hề hề:
“Tôi nào dám động lòng với cậu, Tô Tranh Nhiên mà biết, thể nào cũng bóp chết tôi.”
Diêm Tân đỏ mặt, lầm bầm chửi vài câu rồi quay đầu vào bếp.
Tôi liếc Chính Phẩm, nháy mắt ra hiệu cho con trai vào dỗ dành cậu Ngôn đang giận.
Ăn cơm xong, Diêm Tân dẫn Chính Phẩm vào phòng bóc quà khủng long.
Tôi nằm ườn ra sofa, tay cầm ly trà hoa hồng, vừa duỗi lưng vừa thở phào:
“Ha… về đến nhà rồi, vẫn là tốt nhất.”
Tô Tranh Nhiên nhướng mày nhìn tôi:
“Tôi còn tưởng cô sẽ gửi thẳng đơn ly hôn qua bưu điện rồi ở luôn bên đó chứ chẳng thèm về nữa cơ.”
Tôi nhướn mày đáp lại:
“Làm gì dám! Tôi với Diêm Tân thì chẳng có tí tình cảm nào, chứ với anh… vẫn còn chút chút đó.”
Tô Tranh Nhiên là bác sĩ sản khoa.
Sau khi biết hoàn cảnh của tôi, một đêm trăng mờ gió lớn, anh hẹn tôi ra nói chuyện.
Hai chúng tôi nói chưa đến nửa tiếng đã thống nhất: làm vợ chồng “trên giấy tờ”.
Tôi cần một người cha cho con trai mình.
Anh cần có “vợ” để yên lòng bố mẹ.
Đơn giản, rõ ràng, không ràng buộc.
“Cô không nói cho anh ta biết Chính Phẩm là con anh ta à?”
Tôi lắc đầu:
“Chưa… Có hơi sợ.”
“Sợ gì?”
Tôi cười cười, tự giễu:
“Sợ ảnh biết mình có một đứa con năm tuổi thì sợ quá ngất ngay tại chỗ.”
Rồi tôi thở dài.
Cuối cùng, tôi cũng sống thành phiên bản của mẹ mình — mềm lòng, sợ hãi, và cứ chần chừ mãi.
Tô Tranh Nhiên hừ lạnh một tiếng:
“Giỏi thật.
Thế hồi sinh con xong còn chẳng thấy sợ, giờ lại yếu bóng vía à?”
Tôi đưa tay sờ mặt, làm bộ than thở:
“Già rồi. Người càng già càng nhát gan.
Thôi bỏ đi, đừng nói mấy chuyện này nữa. Mấy hôm nữa tôi phải lên Hà Tân xử lý vụ kịch bản.
Con trai tôi – tiểu yêu tinh phá làng phá xóm ấy – tạm thời giao cho hai ông bố nhé.”
…
Tới phim trường Hà Tân, đạo diễn vừa gặp tôi đã bắt đầu căn dặn lia lịa:
“Lát gặp nam chính nhớ nhường nhịn một chút, cậu ấy bảo sửa gì thì sửa, đừng cãi nhau.”
Nam chính là Hàn Vũ Thâm — một “tiểu thịt tươi” mới nổi. Diễn xuất thì chưa thấy đâu, mà cái khí chất “trên trời” thì có thừa.
Cậu ta hùng hổ xông tới, chất vấn tôi:
“Là cô? Ai cho cô cái gan viết tôi thành thằng câm vậy?!”
Tôi liếc nhìn đạo diễn đang ra hiệu "nhẫn nhịn là vàng", đành nuốt ngược cục tức vào bụng, mỉm cười hỏi lại:
“Vậy Hàn tiên sinh muốn sửa thế nào?”
Cậu ta ngẩng đầu, kiêu căng nói:
“Mỗi câu thoại không được quá 50 chữ.”
Tôi: “…”
Hai giây sau, tôi đập luôn kịch bản lên bàn:
“Rồi, khỏi làm! Mời anh đi tìm người giỏi hơn!”
Xoay người bỏ đi không ngoảnh lại.
Tôi thà viết kịch bản cho chó diễn còn hơn làm việc với thể loại não cá vàng này.
…
Thu dọn đồ đạc xong xuôi, tôi ra thẳng sân bay.
Vừa bước xuống xe, điện thoại đã reo.
Là Tô Tranh Nhiên gọi đến.
Tôi bắt máy:
“Alo. Tôi đàm phán với bên họ không xong, chắc quay về luôn.
Chuyện vi phạm hợp đồng, anh nhờ Diêm Tân xử lý giúp tôi với nhé.”
Tô Tranh Nhiên cười khẽ, tiếng cười mang theo chút sung sướng khi thấy người khác gặp họa:
“Đúng là trùng hợp ghê luôn đó.
Con trai cô… hôm nay bị cha ruột nó dẫn đi rồi.
Cô tiện thì chạy thẳng qua mà ‘xử lý hiện trường’ luôn đi ha.”
“CÁI GÌ?!”
Tôi suýt nữa hét thành tiếng:
“Anh cho anh ta dẫn Chính Phẩm đi luôn hả?!
Tôi mà tới, chắc bị nước bọt thiên hạ dìm chết không kịp ngáp!”
Tô Tranh Nhiên bên kia cười hì hì:
“Chúc may mắn nhé.
Tôi cũng bó tay. Người ta đem luôn cả báo cáo DNA tới, trắng đen rõ ràng.”
“Cái danh ‘ba giả’ của tôi, phút mốt tan thành mây khói.”