1
Tôi và Tần Tu Dật mới cưới được nửa tháng thì tôi mới biết anh ta còn có một “chị dâu”.
Hôm đó, tôi vừa tan làm về, còn chưa bước vào cửa đã nghe trong nhà ồn ào náo loạn.
Vừa khéo gặp hàng xóm đối diện đi ra, họ cố nén tức giận bảo tôi về nhắc người nhà bớt ồn ào lại.
Từ miệng hàng xóm, tôi mới biết nhà tôi hôm nay đã náo động cả ngày, hàng xóm tầng dưới đã lên nhắc nhở ba lần rồi.
Tôi vội xin lỗi rồi mở cửa nhà.
Ngay khoảnh khắc bước vào, tôi còn tưởng mình đi nhầm nhà.
Vỏ hoa quả rác rưởi vứt đầy sàn phòng khách, túi snack vứt lung tung, tường thì bị vẽ bậy nguệch ngoạc.
Mùi nước hoa hỗn tạp nồng nặc trong không khí khiến đầu tôi như muốn nổ tung.
Trên ghế sô-pha, mẹ chồng tôi – bà Vương Tú Mai – đang ngồi cười hiền hậu, nhìn một thằng nhóc đang nhảy tưng tưng trên ghế.
Thằng bé đó khoảng bảy, tám tuổi, tròn quay như cái trống, đi cả giày mà vẫn nhảy nhót trên sofa, miệng thì la hét om sòm.
Còn chồng tôi – Tần Tu Dật – thì đang ngồi sát rạt bên một người phụ nữ mặc váy bó sát không tay màu trắng, hơi đen và mập.
Chiếc váy đó nhìn rất quen… Tôi nhớ mình cũng có một chiếc giống hệt.
Hai người họ ngồi sát đến mức cánh tay chạm vào nhau, ánh mắt cưng chiều giống y như nhau – đều đang nhìn thằng bé kia.
Không ai trong số họ phát hiện tôi đã về.
Tôi nhắm mắt hít một hơi thật sâu, sau đó dập mạnh cửa lại — vừa để nhắc họ rằng tôi đã về, vừa để thể hiện rõ ràng: tôi đang rất khó chịu.
Xin lỗi, tôi đã không vui, thì đừng ai mong được yên.
Tần Tu Dật thấy tôi lập tức nhảy dựng lên, lúng túng rút tay khỏi người phụ nữ kia, nhìn tôi với vẻ chột dạ:
“Vợ à, em về rồi, có mệt không?”
Nói rồi định lại gần bóp vai tôi — bị tôi hất ra ngay lập tức.
Tôi liếc anh ta một cái, ánh mắt cảnh cáo rõ ràng:
“Tốt nhất là anh nên giải thích rõ ràng đi.”
Tôi nhìn về phía mẹ chồng.
Bà ta vội ôm lấy đứa bé, dỗ nó ngừng nhảy rồi mới cười giả lả với tôi:
“Tiểu Mãn về rồi à. Để mẹ giới thiệu, đây là chị dâu con và con trai chị ấy – Đôn Đôn. Họ chuẩn bị lên thành phố để Đôn Đôn đi học tiểu học, nhà mình là người một nhà cả mà, nên mẹ bảo họ đến ở cùng luôn.”
Tôi mặt lạnh như tiền, không buồn nói lời nào.
Tôi muốn họ hiểu rõ: tôi hoàn toàn không hoan nghênh chuyện này.
Đây là nhà của tôi. Căn hộ này là ba mẹ tôi tặng khi cưới.
Không hỏi ý tôi, tự ý dẫn người lạ về ở – còn quyết định thay tôi một cách đầy ngạo mạn – thì xin lỗi, tôi không phải kiểu người dễ dãi.
Nhưng họ dường như không nhận ra tôi đang tức giận, hoặc là có nhận ra cũng không thèm quan tâm.
Tần Tu Dật còn đẩy đẩy tôi:
“Vợ à, chị dâu đến rồi, em mau đi làm món cá đậu hũ trứ danh của em cho chị ấy và Đôn Đôn ăn đi. Ở quê họ chưa được nếm thử đâu!”
Lửa giận trong tôi đã dâng đến cổ họng, chỉ cần há miệng là phun trào ngay lập tức.
Là do anh ta không có mắt, hay không biết điều, mà lại bảo tôi – người vừa tan làm – đi nấu ăn cho ba kẻ không mời mà đến này?
Chắc anh ta quên rồi:
Tôi từng nói rõ sau khi cưới sẽ sống riêng, chỉ thỉnh thoảng mẹ chồng đến chơi thì được. Còn mấy người thân “trời ơi đất hỡi” kia, một người tôi cũng không chấp nhận.
Mới cưới nửa tháng, đã đột ngột mọc ra một “chị dâu” từ đâu không rõ?
Trước khi cưới, anh ta còn bảo anh trai đã qua đời mà?
Mẹ chồng đẩy thằng bé đến trước mặt tôi:
“Mau gọi thím đi con, để thím làm đồ ngon cho con ăn!”
Thằng nhóc liền hất tay bà ta ra, lè lưỡi làm mặt quỷ với tôi:
“Cô ấy không phải thím của con! Cô ấy là hồ ly tinh!”
Mẹ chồng hoảng hốt bịt miệng nó lại, liếc tôi đầy ngại ngùng, vẻ mặt lúng túng không biết nói gì.
Ồ?
Câu này nghe không giống lời của một đứa trẻ.
Tôi nheo mắt nhìn người phụ nữ kia – từ nãy đến giờ chưa mở miệng.
Đen, mập, ngồi ì một chỗ nên khó đoán chiều cao.
Ngũ quan thì trông có vẻ dịu dàng, nhưng ánh mắt nhìn tôi lại có gì đó… khiêu khích ngầm.
Tôi – chủ nhà – đã về, con cô ta nói hỗn, vậy mà cô ta không đứng dậy chào hỏi hay xin lỗi lấy một câu.
Tôi biết ngay: người phụ nữ này – không đơn giản.
Tốt lắm.
Cô ta cười nhạt với tôi, nhẹ giọng nói:
“Tiểu Mãn, Đôn Đôn còn nhỏ chưa hiểu chuyện, em đừng trách thằng bé quá nhé.”
Tôi chưa bao giờ là kiểu người biết nhịn, nghe thế liền đáp trả ngay:
“Trẻ con không hiểu chuyện, nhưng người lớn mà không hiểu thì càng đáng trách hơn. Nói sai thì phải xin lỗi, điều đó tôi còn phải dạy cho chị à?”
Sắc mặt cô ta khựng lại, sau đó quay sang nhìn Tần Tu Dật đầy ấm ức:
“Tu Dật à, đều tại Đôn Đôn lỡ lời mới khiến em dâu giận. Hay là… em và mẹ dẫn con về, tránh làm em dâu mất vui…”
Thật nực cười.
Con cô ta hỗn với tôi, cô ta chẳng xin lỗi một lời, lại còn giả bộ đáng thương.
Nói thế, người không hiểu chuyện là tôi chắc?
Tôi lạnh lùng nói thẳng:
“Vậy thì chị đi đi. À, mấy món đồ chị làm hỏng, nhớ đền. Tối nay tôi gửi hóa đơn.”
Cô ta thoáng hoảng hốt, quay nhìn Tần Tu Dật, rồi lại nhìn mẹ chồng, đôi mắt đỏ hoe như sắp khóc.