4
Sau pha đụng độ ngắn ngủi, hai đội chúng tôi bị dẫn vào hai phòng họp ở hai hướng ngược nhau.
Ngay lúc rẽ qua hành lang, tôi cảm nhận được ánh mắt tham lam dính chặt vào người mình.
Tranh thủ lúc nghỉ trước khi vào thương lượng, tôi cắn răng gọi cho đứa em trai gần ba năm rồi chưa từng liên lạc.
Cố Diên Châu, vẫn còn cứu vãn được.
“Mười phút, gửi cho chị mối quan hệ giữa Lâm Vãn Vãn và nhà họ Lâm.”
“Nếu không, em sẽ mất đi người chị ruột cùng huyết thống.”
Nói xong không để cậu ta kịp trả lời, tôi cúp máy luôn.
Tinh!
Đúng mười phút, hộp thư đến báo có email mới.
Thì ra là thế.
Chỉ là con riêng của tiểu tam được gả vào nhà họ Lâm.
Mà cũng dám lấy danh tiếng nhà họ Lâm ra khoe mẽ khắp nơi.
Tôi tiếp tục gọi vào một số điện thoại đã bị đóng bụi nhiều năm.
“Lâm Thượng?”
“Lâu lắm không gặp, tôi cũng nhớ anh đấy. Hôm nay tiện gặp ở nhà họ Giang, sao không ôn chuyện cũ nhỉ?”
Tất cả đã sẵn sàng, tôi chuẩn bị bước vào phòng họp.
Lúc đi ngang nhà vệ sinh thì bất ngờ bị một bàn tay quen thuộc kéo vào trong.
“Không phải đã bảo em mang tiền về nhà sống cho yên ổn rồi sao?”
“Sao còn chưa chịu rút lui?”
Tôi không nhịn được bật cười.
“Cố Diên Châu, anh quan tâm tôi như vậy, chẳng lẽ vẫn còn yêu tôi?”
Sắc mặt anh ta lập tức trắng bệch, hít sâu mấy lần mới mở miệng:
“Em có biết không, Lâm Vãn Vãn không đơn giản như vẻ ngoài đâu, cô ta còn…”
“Suỵt!”
Tôi đưa tay chặn lại lời lảm nhảm của anh, chôn cả gương mặt vào lòng ngực anh.
Cảm giác quen thuộc, mùi hương quen thuộc.
“Xả stress” xong, tôi chuyển sang chế độ chiến đấu.
“Quan tâm tôi vậy à? Nhưng tôi nhớ hình như chúng ta chia tay rồi?”
“Quan tâm bạn gái cũ vậy, không sợ bạn gái hiện tại ghen, gây phiền phức à?”
Cố Diên Châu bị tôi chọc đến run rẩy cả người, nói cũng lắp bắp:
“Tôi, tôi chỉ đến cảnh cáo em, dù em giở trò gì, tôi cũng không quay đầu lại đâu.”
“Vậy à?”
Tôi rút tay về, vô tình lại lướt qua cơ ngực đàn hồi rất tốt ấy một lần nữa.
Không ngoái đầu lại, tôi bước vào phòng họp.
Có thể là giác quan thứ sáu của phụ nữ phát huy tác dụng.
Lâm Vãn Vãn lập tức nhận ra có gì đó không ổn, ra lệnh cho trợ lý đi tìm Cố Diên Châu.
Sau khi anh ta vào, cô ta cau mày nhìn mấy nếp nhăn trên áo sơ mi của anh.
Rồi ngẩng đầu, ánh mắt nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống.
Tôi chỉ khẽ hừ một tiếng.
Lập tức chạm vào điểm giới hạn của cô ta, khiến cô ta đập bàn đứng dậy.
Bầu không khí trong phòng họp lập tức căng thẳng.
Cạch!
Một tiếng cửa mở vang lên.
Nhân vật chính của cuộc họp hôm nay xuất hiện.
Mọi người đều lập tức đứng dậy chào đón nồng nhiệt.
Chỉ có tôi vẫn ngồi yên không nhúc nhích.
Hành động này lập tức khiến tôi trở thành tiêu điểm, vượt cả nhân vật vừa mới bước vào.
Người vừa tới bị vây kín, không nhìn rõ tôi là ai, chỉ biết có bên B vô lễ, liền cau mày tỏ vẻ không vui.
Lâm Vãn Vãn lập tức tranh thủ lên tiếng:
“Bác à, còn nhớ cháu không? Cháu là Tiểu Vãn đây!”
“Nghe ba cháu nói, hồi nhỏ bác còn từng bế cháu đấy ạ!”
Cô ta định tiến lên khoác tay người đàn ông kia, nhưng bị từ chối thẳng thừng.
Đành chuyển sang giọng công việc:
“Người đâu? Mau đuổi kẻ vô lễ này ra ngoài!”
Người kia mới hơi giãn mày, bố thí cho Lâm Vãn Vãn một cái liếc.
Mọi người đều chờ xem kịch vui, chỉ có Cố Diên Châu là sốt ruột dùng khẩu hình nhắc tôi.
Ba chữ rất rõ ràng: “Đứng lên đi.”
Nhưng tôi vẫn không hề nhúc nhích.
05
Đến khi nhân viên phục vụ phòng họp chạm tay lên vai tôi, tôi mới chậm rãi cất tiếng: