08
Tôi không hài lòng, bĩu môi nói:
"Thì ai mà chẳng có lúc nổi loạn."
"Chúng ta bên nhau ba năm, em chưa bao giờ tiết lộ xuất thân của mình."
"Ngày nào cũng nhìn tôi thắt lưng buộc bụng mua đồ xa xỉ, em thấy thú vị lắm đúng không?"
Cố Diễn Châu vuốt ngược mái tóc ướt, những giọt nước từ sống mũi nhỏ xuống.
Vô thức, tôi nuốt nước bọt.
"Không phải vậy, lúc đó chúng ta … căng thẳng mà."
"Nếu không phải vì anh, em sẽ không tìm đến ông nội."
"Anh không biết đâu, làm người thừa kế mệt mỏi lắm."
"Nếu em quay về nhà họ Giang, thì sẽ chẳng còn thời gian cùng anh đi dạo phố, xem phim hay du lịch nữa."
"Anh có thể tưởng tượng cuộc sống thiếu em không?"
Cố Diễn Châu nghẹn lời, hình như thực sự không chịu được.
Nhưng bắt được điểm yếu của tôi, sao anh ta lại bỏ qua dễ dàng như thế?
Đàn ông ấy mà, mấy toan tính nhỏ trong đầu còn tưởng tôi không nhìn ra.
“Vậy đi! Cứ ghi sổ trước, sau này nếu còn giận thì tới tìm em đòi lại, được không?”
Cố Diễn Châu trầm ngâm một lúc, cuối cùng gật đầu dưới ánh mắt mong chờ của tôi.
Được "ân xá", tôi nhào tới ôm chầm lấy anh, sờ soạng đủ kiểu.
Một tuần không gặp, tôi nhớ chết đi được.
Sau đó, tôi dẫn Cố Diễn Châu đến gặp ông nội.
Ông rất hài lòng với chàng rể tương lai này.
Ông vung tay hào phóng tặng anh một căn biệt thự.
"Quà ra mắt đấy, hơi sơ sài, mong cậu đừng chê."
Cố Diễn Châu cầm món quà nóng như lửa, không biết đặt tay chân vào đâu.
Nhìn anh bước đi lóng ngóng bên cạnh ông nội, tôi không nhịn được bật cười.
Giang Kiến Hạo đi ngang qua liếc tôi một cái:
"Đúng là kém cỏi."
Mọi thứ đều rất tốt đẹp.
Chỉ là tôi không ngờ Lâm Vãn Vãn lại điên đến mức này.
Bị bọn bắt cóc áp xuống tầng hầm, tôi lập tức nhận một cái tát.
Rồi cái thứ hai, cái thứ ba, cái thứ ba mươi.
Đến khi khóe miệng tôi rách, không ngừng chảy máu, Lâm Vãn Vãn mới dừng lại.
"Hống hách lắm mà?"
"Đại tiểu thư nhà họ Giang lẫy lừng, chẳng phải cũng nằm trong tay tôi sao."
"Gọi điện cho ông nội cô, bảo ông ta chuẩn bị hai mươi triệu tiền mặt và một chiếc trực thăng, đưa chúng tôi ra du thuyền ở hải phận quốc tế."
Tôi rất muốn tỏ ra cứng cỏi, nhưng nghĩ đến Cố Diễn Châu và ông nội, tôi đành tạm thời gạt đi tự ái.
Điện thoại vừa kết nối, tôi đã khóc thét:
"Ông ơi, cứu cháu với, cứu cháu với!"
"Thôi nào, nói điều kiện đi."
Ông nội không kiên nhẫn ngắt lời, giục tôi nhanh chóng vào việc.
"À, hai mươi triệu, một chiếc trực thăng, ra hải phận quốc tế."
"Được, nửa tiếng là chuẩn bị xong, cần đặt đồ ở đâu?"
Cuộc gọi kéo dài ba phút, mà khóc chiếm hết hai phút rưỡi.
Lâm Vãn Vãn không yên tâm, túm lấy đầu tôi, dí dao vào cổ:
"Đừng có giở trò, không thì tôi đảm bảo cô chết trước tôi."
Tôi giả vờ sợ hãi, thu mình lại trong góc, cố gắng hạ thấp sự hiện diện của mình để tránh bị ăn thêm đòn.
Nửa tiếng trôi qua trong căng thẳng, cuối cùng cũng có tin tốt.
Ông nội làm việc hiệu quả đến đáng kinh ngạc, trực thăng và hai mươi triệu tiền mặt đã được đặt ở vị trí yêu cầu.
Trước khi đi, Lâm Vãn Vãn nở một nụ cười khó hiểu với tôi.
Linh tính mách bảo tôi có điều không lành.