03.
Tôi lặng lẽ nhìn họ tất bật chuẩn bị.
Bố – người đàn ông thô kệch ấy, lúc này lại vụng về sắp xếp những quả bóng màu hồng, nụ cười ngây ngô như một đứa trẻ.
Khắp phòng khách treo đầy lồng đèn đỏ, không khí vui mừng gần như tràn ra khỏi căn nhà.
Mẹ đang bận rộn trong bếp, bà chưa từng làm bánh, thế mà bây giờ cả mặt cả tay đều là bột mì, lại vẫn nở nụ cười dịu dàng đến vậy.
Chính khoảnh khắc ấy, một ý nghĩ kỳ dị bất ngờ bùng nổ trong đầu tôi: Tôi muốn chặt đứt đôi tay của bà.
Ý nghĩ ấy xuất hiện một cách vô cùng tự nhiên, như thể nó đã ngủ yên trong lòng tôi từ rất lâu, chỉ đợi đúng lúc để trỗi dậy.
Vì thế, tôi cũng bắt đầu chuẩn bị “món quà” của mình.
Khi họ đang bận trang trí, tôi đã đưa quà cho từng người.
Cho bố mẹ, tôi chuẩn bị thuốc ngủ.
Còn với em gái bé bỏng của tôi, tôi “yêu thương” con bé hơn một chút – dành riêng liều độc gấp đôi.
Tôi không nỡ để con bé đau đớn, đó là chút thương xót cuối cùng tôi có thể dành cho nó.
Khi thấy bố mẹ bắt đầu lịm đi,
tôi rút con dao mẹ đang dùng làm bánh, rồi không chút do dự, vung lên từng nhát vào tay bà.
Tiếng gào thét của mẹ vang vọng trong gian bếp đêm đó.
Bà vùng vẫy tuyệt vọng, nước mắt, nước mũi, cả nước tiểu và máu me hòa trộn, chảy tràn trên nền gạch.
Bố tôi quỳ rạp xuống, giọng ông run rẩy đến mức nói không thành câu:
“Con ơi, tại sao lại làm vậy? Có phải bố mẹ làm chưa đủ tốt? Con nói đi, chúng ta sẽ thay đổi...”
Tôi không trả lời ông.
Tôi chỉ vung dao xuống.
Chiếc đầu không nhắm mắt rơi bịch xuống ngay trước chân tôi.
Tôi đưa mắt nhìn xung quanh, thỏa mãn ngắm nhìn “kiệt tác” của mình.
Những chiếc đèn lồng đỏ giờ càng rực rỡ hơn vì nhuốm máu.
Bóng bay hồng lấm tấm vết máu loang lổ, hai màu hòa quyện, đẹp đến ngây ngất.
Thì ra, ngay từ lúc nhìn thấy những món trang trí ấy, tôi đã cảm thấy thiếu cái gì đó.
Thì ra, thiếu chính là sắc đỏ chói mắt này.
Khi tôi bình thản kể lại mọi chuyện, cảnh sát đang ghi biên bản đứng sững tại chỗ, tay cầm bút khựng giữa không trung rất lâu không thể viết tiếp.
Còn chú Vương – người đàn ông từng không đổi sắc mặt trước đám dân làng hung dữ, lúc này lại có biểu cảm méo mó.
Có lẽ ông cũng bị sự máu lạnh và tàn nhẫn của tôi làm cho chấn động.
Thế gian này, sao lại có thứ súc sinh như tôi tồn tại.
Sau đó, qua nhiều vòng hỏi cung nữa, tôi bắt đầu im lặng.
Sự im lặng trở thành vũ khí cuối cùng của tôi.
Tôi đứng dậy, cảnh sát chuẩn bị đưa tôi rời khỏi phòng thẩm vấn.
“Đợi đã.” Chú Vương đột ngột gọi tôi lại, giọng ông mang theo chút kỳ lạ.
Tôi hơi khựng bước.
Ông chậm rãi xoay người lại, ánh mắt trở nên sắc bén.
“Lúc đón cháu về, tôi từng hỏi, cháu bảo không nhớ rõ chuyện trước khi mất tích.”
Ánh đèn trong phòng thẩm vấn dường như chói hơn bao giờ hết.
Tôi có thể cảm nhận được không khí đang đông cứng lại.
“Vậy bây giờ… cháu nhớ ra rồi sao?”
04.
Lúc này, ánh đèn trong phòng thẩm vấn chớp tắt liên hồi, như những mảnh ký ức vỡ vụn của tôi đang lập lòe lóe sáng.
Tôi ngẩng đầu lên, ánh sáng chói lòa khiến tôi phải nheo mắt lại.
Khóe môi khẽ nhếch thành một nụ cười khổ: “Phải, tôi nhớ ra rồi. Mọi chuyện… tôi đều nhớ cả.”
“Nhớ ra điều gì?” Giọng chú Vương rất nhẹ.
Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu vì mệt mỏi của ông – ánh nhìn đó như xuyên qua tất cả.
“Tôi nhớ mình từng là bảo bối trong tay bố mẹ. Tôi giết họ, tôi có tội.”
Sắc mặt họ lập tức sầm xuống.
Hiển nhiên, họ đã nhận ra sự giễu cợt trong lời nói của tôi, cơn giận dần lan khắp gương mặt họ.
Khi thấy không moi được điều họ cần, họ bực bội bỏ đi.
Tôi hiểu, giờ vẫn chưa phải lúc vạch trần sự thật.
Tôi cần thêm quân bài, mới đủ sức thương lượng với họ.