07.
Phòng thẩm vấn lại chìm trong im lặng chết lặng.
Ánh mắt chú Vương nhìn tôi đã không còn là sự xót xa như trước.
Nó chuyển thành chấn động… rồi dần hóa thành một thứ cảm xúc phức tạp không thể gọi tên.
Thế gian thường chẳng hiểu nổi nhân – quả, mà nhân quả cũng chưa từng tha cho bất kỳ ai.
Kẻ ác sẽ có kẻ ác trị.
Vậy tại sao… tôi không thể trở thành kẻ còn ác hơn bọn họ?
Tôi nhắm mắt lại, cố gắng đè nén nỗi đau đang gào thét trong lồng ngực.
Bố mẹ muốn lấy mạng tôi.
Em gái thì lại muốn dẫm lên tôi để thỏa mãn thú vui khoe khoang và hành hạ.
Thế thì tôi sẽ khiến bọn họ mất đi tất cả.
Nghĩ đến việc mình phải chịu đựng biết bao cay đắng suốt đời này, mà những kẻ gây ra mọi tội ác vẫn nhởn nhơ tự tại…
Tôi không kìm được siết chặt nắm tay, móng tay bấm sâu vào da thịt đến bật máu.
Đã bao đêm tôi không thể ngủ.
Tôi thức trắng, chỉ để lên kế hoạch cho ngày hôm nay...
Giọng tôi vẫn bình tĩnh một cách kỳ lạ, tôi ngẩng lên nhìn chú Vương:
“Chú còn nhớ lúc tìm được cháu về không? Xin hãy công khai luôn cả chuyện đó cùng với vụ án này.
Cháu biết chú là người tốt… Cháu muốn tất cả mọi người đều biết sự thật.”
Chưa kịp để chú đáp, tôi đã cắt ngang lời ông:
“Chú đã hứa với cháu rồi. Và cháu hy vọng, cuộc đời chú sẽ thật tốt đẹp.”
Tôi mỉm cười, ánh mắt hướng về chiếc đèn đỏ nhỏ nhoi trên máy ghi âm đang nhấp nháy trong bóng tối —
giống như chính chú Vương — người tốt hiếm hoi đã từng soi sáng cuộc đời hoàn toàn tăm tối của tôi.
Vì tội ác của họ, suốt mười năm qua, tôi bị biến thành một công cụ sinh sản và phát tiết dục vọng.
Trong mười năm ấy, tôi đã sinh ra nhiều đứa trẻ.
Ngày họ tìm được tôi, tôi vẫn còn nhớ rất rõ — tôi đang co ro trong chuồng lợn.
Trên người gần như không có nổi một mảnh vải che thân.
Cơ thể đầy những vết bầm tím, vết thương rách da rỉ máu.
Không khí nồng nặc mùi khai, mùi tanh nồng đặc trưng của súc vật.
Mà cuộc sống như vậy, tôi đã sống suốt mười năm.
Sự giày vò kéo dài khiến tôi đánh mất hoàn toàn hy vọng vào cuộc sống.
Thế nhưng… đúng vào lúc tôi tuyệt vọng nhất, chính chú đã kéo tôi ra khỏi địa ngục.
Nhưng rời khỏi nơi đó… nào có dễ?
Tôi còn nhớ rõ như in — hôm rời đi, cả ngôi làng đó mang theo cuốc, xẻng, liềm, dao — vây kín chúng ta.
Ánh nắng chiếu lên những lưỡi kim loại, lóe lên thứ ánh sáng lạnh buốt, nhưng ánh mắt của họ còn độc hơn cả dao.
“Đứa nào dám dắt con nhỏ này ra khỏi đây nửa bước, thì đừng hòng sống sót mà đi!”
Đất xấu sinh người dữ.
Ngay cả cảnh sát huyện cũng không dám manh động khi đối mặt với đám người trong núi ấy.
Tôi thấy được vẻ do dự hiện rõ trên gương mặt những người đi cùng chú — chỉ riêng chú, vẫn không hề nao núng.
Nỗi sợ lại siết chặt lấy trái tim tôi.
Nghĩ tới đó, tôi càng thêm biết ơn chú Vương.
Khi ấy, tôi đã bám chặt lấy tay áo của chú, gào khóc van xin:
“Xin chú, xin các chú hãy đưa cháu rời khỏi cơn ác mộng này…”
Cánh tay siết nhẹ qua vai, cái ôm đầu tiên sau rất nhiều năm — khiến tôi lần đầu cảm thấy an toàn đến vậy.
Đúng lúc ấy, tiếng bước chân vang lên sau lưng — rõ ràng, dứt khoát.
Trưởng thôn đứng tựa vào bức tường đất nứt nẻ, khóe miệng nở nụ cười ghê tởm.
Ánh mắt hắn như rắn độc bò khắp người tôi:
“Cảnh sát à? Đã vào đất của tôi thì phải nghe lời tôi.”
Hắn ngừng một chút, rồi tiếp tục bằng giọng khinh bỉ:
“Không hiểu mấy người cứ nhất quyết đưa con này đi làm gì. Một con rác rưởi bị chơi chán cả trăm lần rồi!”
Khoảnh khắc đó, tôi như rơi lại vào chuồng lợn tăm tối kia.
Nỗi nhục và đau đớn dâng trào như thủy triều, nhấn chìm tôi hoàn toàn.
Cổ họng tôi nghẹn lại, phát ra những âm thanh không thể thành tiếng.
Ngay khi mọi thứ chuẩn bị vượt khỏi tầm kiểm soát…