Tôi vừa ký xong đơn ly hôn, chồng cũ đã lập tức ôm “tình yêu đích thực” cùng đứa con gái riêng về quê mở tiệc ăn mừng rình rang.
Cả làng xôn xao:
“Cuối cùng anh ấy cũng tìm được chân ái rồi!”
Giữa tiếng pháo nổ giòn giã và những tràng cười hỉ hả, bỗng một tiếng hét vang lên, xé toạc bầu không khí náo nhiệt:
“5800 tệ! Con dâu cũ cắt luôn tiền sinh hoạt 5800 tệ mỗi tháng của tôi rồi!!”
Gương mặt vênh váo của chồng cũ lập tức đông cứng.
Anh ta đứng chết trân tại chỗ như bị giội nước lạnh giữa mùa đông.
Phải đến lúc ấy, anh ta mới nhận ra—
Có những món nợ xưa, đâu dễ xóa sổ chỉ bằng một tờ giấy ly hôn.
1.
Con dấu đỏ như máu của Cục Dân Chính in chói lọi trên tờ giấy ly hôn mới cứng, giống như một giọt máu khô khốc, in hằn lên hồi kết của năm năm hôn nhân.
Ra khỏi cửa, trời nắng gắt, ánh sáng chói chang khiến mắt tôi cay xè.
Cao Minh—không, giờ phải gọi là chồng cũ rồi—gần như lao vút đi, không buồn nói nổi một câu khách sáo.
Cuộc hôn nhân năm năm của chúng tôi kết thúc nhẹ hều, như thể chỉ là hủy kích hoạt một tài khoản chẳng mấy quan trọng.
Tôi trở về căn nhà trống không, đồ đạc của anh ta đã được dọn sạch từ lúc nào.
Trong không khí vẫn vương lại mùi nước hoa lạ, ngọt đến mức ngấy, khiến dạ dày tôi như bị đảo lộn.
Tôi không khóc.
Nước mắt là thứ dành cho người xứng đáng.
Tôi chỉ lặng lẽ mở điện thoại, bấm vào đường link một người bạn vừa gửi qua WeChat.
Đó là dòng trạng thái mới nhất của Cao Minh.
Chín bức ảnh được chỉnh sửa kỹ càng, mỗi tấm đều rực rỡ như đang khoe chiến tích.
Anh ta bế một đứa trẻ sơ sinh trong tay, bên cạnh là một cô gái trẻ trung xinh đẹp đang nép sát vào người anh ta — Bạch Vi.
Phía sau là ngôi nhà hai tầng ở quê vừa mới được tu sửa, trước cửa treo đầy bóng bay và băng-rôn:
"Chúc mừng nhà họ Cao đón chào tiểu công chúa!"
Dòng chú thích càng khiến mắt tôi nhói lên:
"Tạm biệt quá khứ, chào đón cuộc sống mới."
Cuộc sống mới sao…?
Tôi nhìn khuôn mặt phơi phới gió xuân của anh ta trong ảnh, khẽ nhếch môi cười nhạt.
Cuộc sống mới của anh ta đương nhiên là đáng để ăn mừng.
Dù gì thì anh ta cũng đã dùng năm năm thanh xuân của tôi, cộng thêm cả đống tiền mồ hôi nước mắt, để trải thảm đỏ cho “cuộc đời mới” ấy rồi.
Bạn tôi gửi qua một tin nhắn thoại, giọng đầy phẫn nộ:
“Ninh Ninh, cậu nhìn thằng khốn Cao Minh kia kìa! Ly hôn xong là lộ mặt liền! Đây đâu phải tiệc đầy tháng — rõ là tiệc mừng ly hôn còn gì! Cậu đừng để tâm nha!”
Tôi gửi lại cho cô ấy một sticker:
“Yên tâm.”
Tôi để tâm ư?
Sao có thể.
Tôi chỉ đang đợi — một cuộc gọi đã nằm trong dự tính, và màn mở màn cho một vở kịch hay.
Cứ như thể ống kính vừa cắt cảnh sang một ngôi làng nhỏ cách đây cả ngàn cây số.
Tôi gần như có thể hình dung ra mọi thứ ở đó.
Bàn tiệc cưới trải dài từ sân nhà ra tận gốc cây hòe đầu làng, mùi thịt kho nồng ngậy lẫn trong tiếng pháo nổ chát chúa, tạo nên khung cảnh náo nhiệt đặc trưng của miền quê.
Cao Minh — con “phượng hoàng” bay lên từ xó núi — đang được một vòng tròn bà con hàng xóm vây quanh, cưng nựng.
Anh ta ôm đứa con gái chưa đầy tháng trong tay, mặt mày hớn hở, hưởng thụ từng lời tung hô như uống từng ngụm rượu ngọt:
“Cao Minh đúng là có bản lĩnh, trên thành phố mở công ty, làm ông chủ lớn đó nha!”
“Coi cô vợ mới của ảnh kìa, da dẻ trắng bóc, xinh như minh tinh trên tivi luôn!”
“Đứa nhỏ cũng đẹp, đúng kiểu tướng đại phú đại quý!”
Mà nhân vật chói lòa nhất hôm ấy, lại chính là mẹ chồng cũ của tôi — bà Lưu Thúy Lan.
Bà ta mặc bộ áo lụa đỏ mới tinh, lượn qua lượn lại giữa dãy bàn tiệc, giọng nói lanh lảnh át hết cả tiếng pháo:
“Con trai tôi hiếu thảo lắm! Nó nói rồi, qua Tết sẽ đón tôi lên thành phố sống, để tôi làm bà cụ thành thị, hưởng phúc tuổi già!”
Bà ta khoa môi múa mép kể chuyện mỗi tháng tôi chuyển cho bà ta 5800 tệ tiền sinh hoạt, còn huênh hoang rằng số tiền ấy cao hơn cả lương hưu của giáo viên làng.
Người xung quanh tròn mắt trầm trồ ghen tỵ.
Cao Minh thì say sưa trong ánh hào quang đó — cảm giác hư vinh méo mó vì mặc cảm xuất thân thấp hèn, giờ phút này được bơm căng đến mức thỏa mãn cực độ.
Anh ta tưởng, chỉ cần đá văng tôi — người vợ từng cùng anh ta chịu khổ, sống chết — thì đời mình sẽ lập tức sang trang huy hoàng.
Anh ta không hề biết…