4.
Sáng thứ Hai, tôi đến công ty sớm nửa tiếng.
Vừa bước vào văn phòng, trên bàn làm việc đã có sẵn một ly cà phê nóng hổi và chiếc sandwich từ cửa tiệm tôi thích nhất.
Trên bàn có một tờ giấy ghi chú, nét chữ của Lục Triết:
“Vợ à, đừng giận nữa. Tối về anh sẽ bù đắp cho em.”
Tôi nhặt chiếc sandwich kia lên, thẳng tay ném vào thùng rác.
Mở máy tính, một email mới bật ra.
Người gửi: Lâm Nha.
Tiêu đề: “Đề án sơ bộ về đánh giá rủi ro của Kế hoạch Tinh Thần”.
Tôi mở tệp đính kèm – một bản PPT vô cùng hoàn chỉnh.
Từ bố cục đến nội dung, không chê vào đâu được.
Thậm chí còn vượt ngoài dự đoán của tôi.
Ở góc phải phía dưới, một logo nhỏ hiện rõ: chữ “L” và “Y” lồng ghép.
Lục Triết và Lâm Nha.
Anh ta đã dùng mồ hôi công sức của chúng tôi, để mở đường cho nhân tình.
Tôi đóng email, cắm USB của Lão Chu vào máy tính.
Bên trong, là đoạn video.
Màn hình hơi rung lắc, nhưng âm thanh rất rõ ràng.
Địa điểm: gara dưới tầng hầm căn hộ của Lục Triết.
Anh ta và Lâm Nha dựa vào xe, cãi vã dữ dội.
“Cô điên rồi à? Tô Dư đã bắt đầu nghi ngờ, cô còn dám khiêu khích trắng trợn như thế?”
— giọng Lục Triết, đầy lửa giận bị kìm nén.
“Tôi khiêu khích cô ta?” – Lâm Nha gằn giọng. – “Lục Triết, anh rõ ràng đi. Không có tôi, anh có lấy được dữ liệu cốt lõi của Kế hoạch Tinh Thần không? Không có tôi, anh có thể dễ dàng dắt mũi vợ mình như thế không?”
“Tôi cảnh cáo cô, Lâm Nha. Đừng quên giao ước giữa chúng ta. Việc thành, tiền là của cô, còn Tô Dư là của tôi. Cô mà phá hỏng chuyện này, tôi sẽ khiến cô tay trắng!”
“Hừ, dọa tôi?” – Lâm Nha bật cười lạnh. – “Lục Triết, đừng quên, những trò bẩn thỉu của anh, bằng chứng đều nằm trong tay tôi. Chúng ta cùng chung một con thuyền. Thuyền lật, thì chẳng ai sống sót được!”
Video kết thúc ở đó.
Tôi bật đi bật lại nhiều lần, cho đến khi từng chữ, từng câu như khắc sâu vào đầu.
Thì ra, đây không chỉ là phản bội.
Mà còn là một âm mưu nhắm thẳng vào tôi.
Dữ liệu cốt lõi của Kế hoạch Tinh Thần…
Tôi bật dậy, lao thẳng xuống phòng lưu trữ của công ty.
Tất cả hồ sơ của dự án đều khóa trong tủ bảo mật chuyên dụng.
Chìa khóa chỉ có tôi và một phó tổng giữ.
Mở tủ ra, tài liệu vẫn còn nguyên.
Tôi lật từng trang, lòng dần chìm xuống.
Bản dự thảo thỏa thuận sáp nhập quan trọng nhất – trên giấy có vết từng bị photocopy.
Rất nhỏ, nhưng mắt tôi nhìn là biết.
Tôi lập tức gọi băng ghi hình giám sát.
Tối thứ Năm tuần trước, nửa tiếng sau khi tôi rời công ty, một bóng dáng xuất hiện.
— Chính là Lục Triết.
Anh ta dùng thẻ dự phòng của tôi, vào thẳng phòng lưu trữ.
Rành rẽ mở tủ, rút tài liệu, photocopy, rồi cất lại nguyên chỗ cũ.
Toàn bộ quá trình, chưa đến mười phút.
Mà tối đó, anh ta báo với tôi rằng… đi tiếp khách hàng.
Nhìn bóng lưng quen thuộc trên màn hình giám sát, cơ thể tôi lạnh buốt.
Thì ra, kẻ ngốc lớn nhất chính là tôi.
Tôi về văn phòng, gọi ngay cho vị phó tổng kia.
“Giám đốc Lý, về Kế hoạch Tinh Thần, tôi có vài ý tưởng mới. Tôi muốn gặp riêng để trao đổi.”