1.
Kiếp trước, ta được gả làm Thái tử phi.Sau bao phen tranh đoạt quyền thế, Thái tử thuận lợi đăng cơ, ta được phong làm Hoàng hậu.
Giữa chốn hoàng cung rộng lớn ấy, chúng ta vẫn như một đôi phu thê ân ái bình thường.Chàng vẽ mày tô phấn cho ta, cùng ta thả diều uyên ương, đêm Thượng Nguyên cải trang dạo phố, bên nhau khấn nguyện dưới ánh hoa đăng.
Cho đến khi ta bệnh mất, ta vẫn là người hậu chàng yêu thương nhất.
Vì thế, khi phát hiện mình trọng sinh trở lại thời điểm chưa xuất giá, ta vẫn ngỡ rằng đời này là để bù đắp cho tiếc nuối khi kiếp trước bị hãm hại mà thân thể hao tổn, sớm vĩnh biệt nhân gian.
Đời này, ta nhất định sẽ phòng bị kỹ càng, điều dưỡng thân thể, sinh cho chàng một đứa con, cùng chàng đầu bạc răng long, mãi mãi không rời xa.
Thế nhưng, khi nghe tin Thái tử nam hạ bình phỉ, lại còn tu đê trị thủy,Ta bỗng chốc hiểu ra —— chàng cũng đã trọng sinh.
Những chuyện ấy vốn là mấy năm sau kiếp trước mới xảy ra, vậy mà nay chàng đã sớm tạo lập công trạng.
Như vậy… chẳng phải hôn sự giữa chúng ta cũng sẽ đến sớm hơn sao?
Ta mang đầy kỳ vọng, lòng ngập tràn vui mừng mà chờ đợi.
Thế nhưng… điều ta chờ được lại là tin Thái tử dâng tấu cầu xin thánh thượng ban hôn —— cưới ái nữ của Hộ bộ Thượng thư, Giang Vân Yên, làm Thái tử phi.
Lúc ấy ta mới hiểu… thì ra lúc ta hấp hối, câu hỏi cuối cùng đó, chàng vốn dĩ chưa từng đáp ứng.
2.
Tại yến tiệc phủ Trưởng công chúa Nguyên Hoa, ta gặp lại Lý Nguyên Chiêu.
Chàng vẫn như kiếp trước—áo mũ gấm là, phong tư cao quý, hào hoa rực rỡ.
Mọi người đồng loạt đứng dậy hành lễ.Chàng nhàn nhạt phất tay, ánh mắt thoáng lướt về phía ta, lại chỉ lạnh lùng lướt qua, không dậy nổi nửa gợn sóng.
Tựa như đời này, chúng ta chính là người xa lạ.
Thật vậy, chúng ta là người dưng.
Một thiếu nữ dung mạo yêu kiều đi đến bên cạnh chàng.Chàng liền thu lại nét lãnh đạm, ánh nhìn dịu hẳn, nâng tay chỉnh lại cây trâm hoa phù dung đang lệch nhẹ nơi tóc nàng.
Một đôi xứng lứa vừa đôi, đẹp như họa.
“Thanh Ly, muội với vị Giang tiểu thư kia, trông thật có vài phần giống nhau đấy,” một vị tiểu thư danh môn ngồi bên cất tiếng.
“Giống thì có giống, nhưng số phận lại khác biệt một trời một vực. Giờ người ta là chuẩn Thái tử phi rồi, đúng là khiến người khác hâm mộ không thôi,” ái nữ của Thị lang bộ Lễ tiếp lời.
“Nghe nói Thái tử và Giang tiểu thư gặp nhau vào đêm Thượng Nguyên. Khi ấy Giang tiểu thư còn chẳng hay biết người mình gặp chính là Thái tử điện hạ. Mãi đến lúc được ban hôn mới vỡ lẽ. Một chuyện tình đẹp như thơ vậy đó…”
Thì ra là như thế.
Hóa ra kiếp trước, khi Lý Nguyên Chiêu ra khỏi kinh có việc, Giang Vân Yên lại tình cờ gặp được vị tân khoa trạng nguyên đang cưỡi ngựa dạo phố. Giai nhân và tài tử nhanh chóng đính ước thành thân.
Đến khi Lý Nguyên Chiêu trở về, người đẹp đã thành vợ kẻ khác.
Về sau, chàng gặp ta—một người mang dung mạo có vài phần giống Giang Vân Yên, lại có thân phận không tệ, là đích nữ của Tả Đô Ngự sử. Thế là, chàng cưới ta.
Rồi lại truyền đến tin: Tiểu thư nhà họ Giang khi ra ngoài du ngoạn bằng xe ngựa, chẳng may đụng trúng cừu nhân của nhà trạng nguyên, kết cục hương tiêu ngọc vẫn.
Ta nhớ mang máng có một đêm, chàng say đến thất thần, miệng không ngừng thì thào:
“Nếu… nếu ta có thể cưới nàng sớm hơn một chút, mọi chuyện liệu có khác đi không…”
Lúc ấy, ta ngốc nghếch nói:“Giờ cũng đâu phải quá muộn.”
Chàng mê man vuốt ve gương mặt ta, khẽ hỏi:“Tại sao… không phải là nàng ấy…”
“Ơ kìa, Thanh Ly, sao muội lại rơi lệ vậy?” ái nữ của Thượng thư bộ Lại ngạc nhiên hỏi.
“Chắc là có bụi bay vào mắt thôi.”Ta cúi đầu, nhẹ nhàng lau đi giọt nước vừa rơi.
Vậy là đời này, chàng đã cưới được nàng sớm hơn một bước.
3.
Ta rời khỏi yến tiệc, một mình men theo hành lang đến thủy tạ tìm chút yên tĩnh. Nào ngờ lại chạm mặt Lý Nguyên Chiêu và Giang Vân Yên.
Muốn tránh cũng không kịp nữa rồi.
“Thái tử ca ca, thiếp thường nghe người ta nói, vị tiểu thư nhà họ Thẩm kia có vài phần giống thiếp. Chàng thấy có giống không?” Giọng nàng trong trẻo như tiếng chuông bạc khẽ lay giữa gió thu.
Bước chân ta bỗng khựng lại.
Giọng nói lạnh mà thanh như ngọc của chàng vang lên phía trước:“Yên nhi như đóa phù dung kiều diễm, độc nhất vô nhị. Không ai có thể so sánh được. Không giống.”
“Thái tử ca ca…”Giang Vân Yên đỏ bừng đôi má, ánh mắt ngại ngùng như cánh đào tháng ba.
Ta hơi cúi người hành lễ, rồi quay lưng rời đi.
Trốn trong khe đá giả sơn phía sau, ta lặng lẽ rút từ tay áo ra một chiếc trâm cài hình hoa phù dung.
Nghĩ đến kiếp trước, chàng từng tặng ta bao nhiêu y phục thêu hoa phù dung, bao nhiêu trâm cài, dây buộc tóc, cả hương thơm cũng mang theo vị sen cánh mỏng.
Ta từng ngây ngô cho rằng —— đó là những gì chàng thích, nên chàng mới đem trao cho ta.
Hóa ra, người yêu hoa phù dung… là một nữ tử khác.
Thật ra hôm nay ta đến đây, vốn chỉ muốn hỏi chàng một câu.Chỉ một câu thôi.
Nhưng hiện tại nghĩ lại —— không cần phải hỏi nữa.
Ta ngẩng đầu, vung tay ném chiếc trâm phù dung xuống hồ nước.
Nào ngờ phía bên kia có người đột nhiên bước ra.
Chiếc trâm ấy chẳng bay xuống nước mà lại… trúng ngay vào người kia.