8
Cuộc sống dường như đã trở lại bình thường.
Nhưng sự nghiệp của tôi lại càng bứt phá.
Hình ảnh người phụ nữ độc lập - kiên cường - lý trí đã thu hút thêm hàng vạn fan.
Các nhãn hàng cũng lần lượt trở lại hợp tác.
Bên phía luật sư Vương cũng gửi tin vui: Tòa tuyên bố: ba mẹ tôi phạm “hành vi chiếm dụng trái phép tài sản”.
Phải trả lại một phần tiền tôi đã chuyển - khoảng hơn 2 triệu.
Còn nợ cờ bạc của ba tôi?
Chủ nợ tìm không thấy ông, bèn quay sang căn nhà cũ.
Nhưng vì căn đó đứng tên tôi, họ chỉ có thể kiện tới nhà ở quê - nhà ông bà tôi để lại.
Nghĩa là… họ chẳng còn nơi để về.
Ngày phán quyết được ban hành, mẹ tôi gọi điện.
Lần đầu tiên sau tất cả.
Không còn chửi bới, chỉ còn tiếng khóc lóc, cầu xin: “Tiểu Nhiên… mẹ biết sai rồi… ba con cũng biết rồi… tha cho chúng ta một lần đi được không…”
“Căn nhà đó… bán thì ba mẹ ở đâu…”
“Dù sao, ba mẹ cũng là ba mẹ ruột của con mà…”
Tôi lắng nghe, lòng không gợn sóng.
Nếu năm xưa, khi tôi mười sáu, nghỉ học, ăn bánh mì khô gửi tiền về nhà… họ từng thương tôi một chút, thì hôm nay đã khác.
Hối hận muộn màng, còn thua cỏ dại.
“Giờ nói gì, cũng muộn rồi.” - tôi đáp lạnh.
“Không muộn đâu! Chỉ cần con rút đơn kiện, mọi thứ sẽ ổn! Mẹ lạy con cũng được… mẹ xin con…”
Tôi bỗng thấy chán nản.
Người từng ngạo mạn ra lệnh cho tôi - giờ sẵn sàng quỳ để tồn tại.
Nhưng điều tôi cần, chưa bao giờ là sự van xin.
Tôi cần một mái nhà ấm áp - công bằng - có tình thương.
Nhưng ước mơ ấy, từ đầu đã là xa xỉ.
“Tôi sẽ sắp xếp chỗ ở cho ba mẹ.” - tôi ngắt lời bà.
Bên kia điện thoại, tiếng khóc im bặt.
“Thật… thật sao Tiểu Nhiên?!”
“Tôi thuê một căn nhà một phòng ngủ ở ngoại ô.”
“Mỗi tháng trả tiền thuê, và gửi 2 triệu sinh hoạt phí.”
“Đây là nghĩa vụ dưỡng già cuối cùng tôi làm với danh nghĩa con gái.”
“Nhưng, chúng ta sẽ ký thỏa thuận: chấm dứt mọi liên hệ tài chính khác.”
“Mỗi người sống cuộc đời riêng.”
“Không xen vào nhau nữa.”
“Còn Giang Việt? Nó đã trưởng thành, có tay có chân, tự lo lấy.”
Điện thoại rơi vào tĩnh lặng.
Tôi biết, với họ, điều này chẳng khác gì rơi từ thiên đường xuống địa ngục.
Từ tiêu tiền không cần nghĩ… đến sống với 2 triệu một tháng.
Đó mới là trừng phạt thực sự.
Cuối cùng, giọng mẹ tôi vang lên, run rẩy, tuyệt vọng: “…Được.”
9
Bản thỏa thuận được ký kết một cách suôn sẻ.
Dưới sự chứng kiến của luật sư Vương, ba mẹ tôi run rẩy ký tên vào tờ giấy.
Khoảnh khắc đó, tôi cảm giác như một sợi xích vô hình bấy lâu trói buộc mình - cuối cùng cũng bị chặt đứt.
Họ chuyển tới căn hộ nhỏ ngoại ô mà tôi thuê sẵn.
Tôi thực hiện đúng cam kết: mỗi tháng đều đặn gửi tiền thuê nhà và sinh hoạt phí.
Ngoài ra, không còn bất kỳ liên lạc nào.
Tôi tưởng rằng, câu chuyện giữa chúng tôi đến đây là chấm dứt.
Nhưng rồi, một buổi chiều sáu tháng sau, lễ tân công ty gọi điện lên văn phòng với giọng ngập ngừng: “Giám đốc Giang… có một người tên là Giang Việt, nói là em gái chị, đang ở dưới sảnh đòi gặp bằng được…”
Tay tôi đang cầm bút hơi khựng lại.
Tôi lạnh nhạt nói: “Không gặp.”
“… Nhưng cô ấy nói, nếu chị không đồng ý, cô ấy sẽ… quỳ dưới sảnh cả ngày.”
Tôi nhắm mắt, xoa nhẹ trán.
Lại là cái kiểu “tình cảm cưỡng ép” quen thuộc.
“…Cho cô ta lên.”
Vài phút sau, cánh cửa phòng tôi vang lên tiếng gõ.
Giang Việt bước vào - trông hoàn toàn khác xa hình ảnh cô em gái kiêu kỳ trong trí nhớ tôi.
Chiếc áo len rẻ tiền đầy lông xù, da sạm vàng, đôi mắt mệt mỏi, dáng vẻ bối rối… chẳng còn chút tự tin nào.
Vừa thấy tôi, mắt cô ta đỏ hoe, giọng run rẩy: “Chị…”
Tôi dựa vào ghế giám đốc, sắc mặt bình thản, không đáp lời.
Cô ta bị ánh mắt lạnh lùng của tôi dội cho khựng lại, bàn tay siết chặt vạt áo, hồi lâu mới lí nhí: “Chị… em thất nghiệp rồi… tiền thuê nhà cũng không đóng nổi… em thật sự cùng đường rồi…”
“Ba mẹ… chị cũng biết, họ giờ còn lo không nổi cho chính mình…”
Cô ta bắt đầu khóc kể khổ: tìm việc bị từ chối, bị người ta chỉ trỏ, sống tủi nhục thế nào…
Tôi chỉ lặng lẽ nghe, như đang nghe một câu chuyện không liên quan đến mình.
Những khổ cực ấy, tôi đã nếm đủ - từ khi mới 16 tuổi.