“Anh ấy sẽ không đau lòng.”
Tôi không để cậu ta nói hết, tự mình nói thay.
Nam Tư Niên sẽ không đau lòng vì tôi.
Có lẽ tình cảm giữa chúng tôi, đã cạn sạch vào cái ngày tôi nhờ Âu Oánh ép anh phải cưới tôi rồi.
“Cô… cô… để tôi gọi cho anh tôi.” Nam Hạo Niên húng hắng ho, “Gọi anh ấy tới rước tổ tông cô về nhà.” Lời cậu ta khiến tôi hơi bất ngờ, tôi cứ nghĩ là Nam Tư Niên bảo cậu ta đến.
“Cô gái, vừa nãy quên chưa báo với cô.” Cô y tá quay lại, giọng thân thiện: “Bác sĩ đã làm siêu âm cho cô rồi, em bé trong bụng không sao cả.”
11
Nhưng câu đó đã lọt hết vào tai Nam Hạo Niên. Cậu ta sững sờ, há hốc miệng, ánh mắt dán chặt vào bụng tôi. Tôi lập tức gạt phăng điện thoại trong tay cậu ta, lạnh giọng ra lệnh: “Nam Hạo Niên, bây giờ đưa tôi đến sân bay. Trong vòng ba tháng, không được nói với anh cậu rằng tôi mang thai. Nếu không, tôi sẽ phơi bày toàn bộ chuyện ngu xuẩn cậu làm hồi năm tư!”
Nam Hạo Niên đúng là không ra gì. Năm tư đại học, cậu ta say rượu làm con gái của một vị cục trưởng mang thai. Cô gái đó còn là trẻ vị thành niên. Toàn bộ nhà họ Nam chỉ có tôi biết chuyện này, cũng là tôi giúp cậu ta xử lý êm thấm. Đến giờ tôi vẫn còn lưu liên lạc của cô gái đó.
“Tôi nói bao nhiêu lần rồi, tôi không có ngủ với cô ta!” Vừa nghe tôi nhắc đến chuyện đó, Nam Hạo Niên lập tức nổi điên. Cậu ta chưa bao giờ thừa nhận mình làm chuyện đó. Nhưng cô gái kia từng chọc ối xét nghiệm, DNA rõ ràng là của cậu ta.
“Tôi… tôi tới giờ vẫn còn là trai tân! Là cô ta ăn cắp tinh trùng của tôi để làm thụ tinh ống nghiệm!” Nam Hạo Niên đỏ bừng cả mặt, tức đến mức gân xanh nổi đầy trán khi hét lên.
Cậu ta chưa từng kể điều đó với tôi. Tôi cũng bất ngờ khi một tên ăn chơi như cậu ta đến giờ vẫn còn là trai tân. Nhưng… chuyện đó chẳng liên quan gì đến tôi. Tôi chỉ muốn rời khỏi nơi này, trở về nhà.
Tôi ngẩng đầu, ánh mắt lạnh tanh và đầy kiên quyết, như thể nói rằng: cậu chỉ có thể làm theo lời tôi. Vé máy bay của tôi là chuyến 9 giờ tối, bây giờ đi vẫn kịp.
Nam Hạo Niên bị tôi nhìn chằm chằm hồi lâu, bực bội phất tay một cái, đỡ tôi đứng dậy rồi lầm bầm: “Đi, đi, tôi đưa cô đến sân bay ngay!”
Tôi trông khá buồn cười, một tay chống nạng đi khập khiễng, tay còn lại thì ôm lấy bụng. Trên đường đến sân bay, cả hai đều im lặng, không nói câu nào cho đến khi làm thủ tục xong.
Bất ngờ, Nam Hạo Niên quay sang nhìn tôi, ánh mắt có phần phức tạp. Cậu ta liếc nhanh bụng tôi, lúng túng hỏi: “Diệp Niệm Lê, cô mang thai rồi mà vẫn định đi thật à? Cô… cô không định quay lại nữa sao?”
Hiếm lắm mới thấy cậu ta nói chuyện bình tĩnh như thế. Tôi cũng lặng lẽ nhìn lại cậu ta, nhẹ nhàng đáp một tiếng: “Ừ.”
Tôi thật sự sẽ không quay về nữa. Dù Nam Hạo Niên là kẻ rắc rối, nhưng một khi đã hứa thì chắc chắn sẽ làm được — giống hệt anh trai cậu ta. Trong ba tháng tới, cậu ta tuyệt đối sẽ không nói gì về việc tôi mang thai. Ba tháng, là đủ để luật sư của tôi hoàn tất thủ tục ly hôn.
Tôi không nói lời tạm biệt với Nam Hạo Niên. Cũng không ngoảnh đầu nhìn lại. Chỉ lặng lẽ đi qua cổng an ninh, chuẩn bị lên máy bay.
Từ Bắc Kinh về Giang Thành chỉ mất một tiếng rưỡi. Nhưng hành trình một tiếng rưỡi đó lại giống như đi hết cả một quãng đời của tôi.
Giang Thành, nhà họ Diệp. Tôi vừa về đến cổng, ba mẹ đã vui mừng chạy ra đón, đi quanh tôi ba vòng: “Con gái cưng! Sao lại về giờ này vậy? Công việc ở Bắc Kinh xong rồi à?”
12
Tôi chưa từng dám nói với ba mẹ rằng tôi đã kết hôn ở Bắc Kinh. Chỉ luôn lấp lửng nói rằng mình đang làm việc ở đó.
“Vâng, xong rồi. Con nghỉ việc, về nhà luôn.” Tôi ôm ba mẹ, vẫn không dám nói ra sự thật.
Hôm sau, cả ba người anh trai tôi đều về nhà. Mẹ tôi bảo người giúp việc chuẩn bị một bữa hải sản thịnh soạn.
Nhưng khổ nỗi, giờ tôi nghén nặng, đặc biệt là cực kỳ ghét mùi hải sản — thứ mà trước kia tôi thích nhất. Vừa ngửi thấy mùi là muốn nôn, chưa kịp ngồi xuống bàn ăn đã ho khan nôn khan không ngừng.
Thấy vậy, cả nhà ai nấy đều sững sờ.
“Em gái, em có phải đang mang thai không?” Anh cả nghiêm túc nhìn chằm chằm vào bụng tôi.
Anh hai vẫy tay: “Lại đây để anh hai xem thử.”
Anh ba thì giận dữ quát lên: “Thằng khốn nào làm?!”
“Tôi…” Tôi từ nhỏ đã sợ nhất là ba người anh của mình. Sự xuất sắc vượt trội của họ chính là một trong những lý do khiến tôi chọn học đại học ở Bắc Kinh, chỉ vì không muốn bị họ kiểm soát đủ điều, cũng không muốn trở thành cái bóng mãi mãi không bằng được ai. Bị họ chất vấn dồn dập, tôi đành phải khai thật: “Em kết hôn rồi, nhưng đang ly hôn. Đứa bé trong bụng là con của chồng cũ, anh ta rất giàu, em có thể tự mình nuôi con!”
“Tiền là vấn đề sao?” Anh cả trừng mắt nhìn tôi như thể hận tôi không thể khá hơn, “Nhỡ đâu sinh con bị biến chứng thì sao?”
“Anh cả nói đúng đấy, trong bệnh viện anh, sản phụ bị băng huyết, khó sinh không ít đâu.” Anh hai cũng nghiêm trọng gật đầu phụ họa.
Anh ba thì phì phì mấy tiếng, “Em gái anh mới không có chuyện khó sinh, có là sinh, anh ba nuôi hết!”
Tôi bị cô lập, bị tổn thương ở Bắc Kinh bao nhiêu thì khi về đến nhà lại được nâng như trứng, hứng như hoa bấy nhiêu. Nước mắt không kìm được nữa, cứ thế tuôn ra như vỡ bờ. Ngày xưa tôi đúng là ngốc, tại sao lại phải chạy đến Bắc Kinh học đại học, tại sao lại đi thích một người chưa từng có ý định yêu mình? N,hat si.nh nh,at t.he.
Sự khóc nức nở đột ngột của tôi khiến cả ba anh trai lẫn ba mẹ đều hốt hoảng. Mẹ tôi ôm chầm lấy tôi, vừa ôm vừa xót xa thở dài. Cuối cùng cũng có thể kể hết bí mật giấu trong lòng bao lâu nay cho gia đình nghe, tôi cảm giác như trút được tảng đá đè nặng trong tim.
Chuyện ly hôn của tôi, anh cả đã dùng quan hệ tìm được luật sư giỏi nhất Giang Thành cho tôi, lập tức nộp đơn lên toà kiện vì hôn nhân rạn nứt. Mọi chuyện diễn ra cực kỳ suôn sẻ. Chưa đầy một tuần, luật sư đã gửi giấy thực thi từ tòa án đến cho Nam Tư Niên, yêu cầu anh ta ký vào đơn ly hôn.
Ngay khi nhận được đơn, Nam Tư Niên lập tức gọi điện cho tôi. Là do hôm ở bệnh viện tôi bỏ anh ta ra khỏi danh sách chặn, nhưng lại quên chặn lại. Giọng anh ta trong điện thoại mang theo tức giận: “Diệp Niệm Lê, hai tuần rồi mà em còn chưa chơi chán à? Còn dám gửi đơn cưỡng chế từ toà đến cho anh?”