Buổi tối Tần Trí Thành đến đón hai người.
Khi anh đến nơi, nhóc con đã ăn đến miệng dính đầy khoai, vàng óng, toàn là bột khoai, còn chưa thấy đủ, há miệng “A ——”
Muốn Diệp Tuyền tiếp tục đút cho.
“Sếp Tần có ăn khoai lang nướng bao giờ chưa?” Cô nhìn đối phương.
Tần Trí Thành không tỏ ý kiến: “Người giàu cũng là người thôi.”
Đây chính là ý đã từng ăn rồi.
Diệp Tuyền cười nhẹ, rồi lại bảo chủ quán lấy thêm một củ nữa.
“Vậy thì phiền người giàu thẩm định một chút nhé.” Cô nhận lấy củ khoai lang nướng nóng hổi, qua lớp túi ni lông bóc vỏ, mùi thơm nồng đậm lan tỏa, dùng thìa xúc một miếng, đưa đến miệng Tần Trí Thành.
Dáng vẻ đó y như lúc cô đút cho Bồi Bồi khi nãy.
Tần Trí Thành khẽ nhướng mày, không động đậy, liếc sang Bồi Bồi bên cạnh đang bị khoai dính đầy miệng: “Ăn cái này rồi anh cũng sẽ thành ra như nó à?”
Diệp Tuyền nhìn qua, không nhịn được cười.
“Không ăn thì thôi.”
Cô đang định rút tay lại thì đối phương nhẹ nhàng cúi người tới, ăn luôn thìa khoai.
“Khá ngọt.” Anh nói.
Diệp Tuyền cong môi: “Có lúc em thật sự cảm thấy anh còn trẻ con hơn cả Bồi Bồi.”
“Vậy à?” Tần Trí Thành lại gần cô hơn, trong tầm mắt của Bồi Bồi, chỉ có thể nhìn thấy chú ghé vào tai thím nói gì đó.
Nhưng thật ra Tần Trí Thành không nói gì cả, chỉ hôn nhẹ lên má cô.
Đợi hôn xong mới rút lui, thản nhiên như không nói một câu: “Trẻ con thì cứ trẻ con thôi.”
Trẻ con có cái lợi của trẻ con.
Người trẻ con có thể hôn vợ trên đường.
Người lớn thì không được.
Diệp Tuyền cảm nhận được nhiệt độ nóng rực trên má: “Tần Trí Thành, có phải anh thích em không?”
Cô nhân cơ hội nói đùa mà hỏi.
Tần Trí Thành cũng nhân cơ hội nói đùa mà khẽ đáp lại: “Phải.”
“Từ bao giờ?”
“Từ rất lâu, rất lâu trước đây rồi.”
Có lẽ là từ rất sớm, sớm đến mức ngay cả Tần Trí Thành còn chưa biết thế nào là yêu.
Anh chỉ theo thói quen dõi mắt về phía Diệp Tuyền, chẳng vì lý do gì, chỉ là quen nhìn cô như thế.
Nhìn cô yêu đương, nhìn cô nắm tay người đàn ông khác, nhìn họ đi dạo trong tuyết lớn.
Còn anh, chỉ là người đàn ông xa lạ ngồi trong chiếc xe sang lướt qua, là cấp trên lạnh lùng ít nói của cô.
Chắc là bắt đầu từ sớm như vậy rồi.
Tần Trí Thành nghĩ.
Đêm đó trở về nhà, Bồi Bồi một mình ăn hơn nửa bát cơm, ăn xong liền no căng thỏa mãn ngủ thiếp đi trong phòng ngủ chính.
Diệp Tuyền đi vào đắp chăn cho cậu bé.
Tần Trí Thành khẽ gõ cửa: “Nó—”
“Suỵt.”
Ngón tay Diệp Tuyền đặt lên môi, ra hiệu cho anh nói nhỏ.
Tần Trí Thành im lặng hai giây, hạ giọng lạnh nhạt nói: “Anh bế nó sang phòng ngủ phụ.”
“Sẽ làm nó thức giấc phải không.”
“Không đâu.” Tần Trí Thành nói: “Nó ngủ say rồi, có đốt pháo bên tai cũng không tỉnh đâu.”
Cũng không biết có phải là cố ý đối đầu với chú không, tay Tần Trí Thành vừa chạm vào Bồi Bồi, cậu nhóc này liền không tình nguyện nhíu mày hừ hừ hai tiếng, cảm giác như bị làm phiền.
Diệp Tuyền nói: “Tối nay cứ để nó ngủ ở đây đi.”
Tần Trí Thành: “Anh có quyền từ chối không?”
Diệp Tuyền trả lời: “Anh có quyền đi ngủ ở phòng ngủ phụ.”
“…”
Tần Trí Thành nắm lấy cổ tay cô, khẽ xoa xoa: “Vậy em ở lại với anh.”
Giây tiếp theo, cậu nhóc lại hừ hừ hai tiếng trong mơ, vô cùng không tình nguyện.
Diệp Tuyền bật cười, biết Bồi Bồi đang giả vờ ngủ.
“Tối nay em ở lại đây ngủ với Bồi Bồi vậy.”
Cậu nhóc lại trở nên im lặng, hơi thở đều đặn.
Trán Tần Trí Thành khẽ giật.
Ngày hôm sau, buổi tối Tần Bồi lại chọn cách ở lại đây.
Ngày thứ ba, ngày thứ tư.
Cuối cùng, đến ngày thứ năm, Tần Trí Thành không nhịn được nữa, gọi điện thoại cho bà Chu: “Mang cháu trai của mẹ về đi.”
“Ôi chao, sao lại gấp như vậy?” Bà Chu đang cùng dì út đi du lịch ở phía nam, chơi rất vui vẻ, không rảnh để ý đến anh.
Giọng Tần Trí Thành từ từ: “Nếu bà Chu cảm thấy chỉ cần một đứa cháu trai này là đủ rồi thì không cần phải gấp nữa.”
Đối phương im lặng vài giây: “Đặt chuyến bay nhanh nhất, về ngay.”
Làm xong tất cả những điều này, Tần Trí Thành mới cuối cùng trở lại phòng ngủ.
Bồi Bồi đang co mình trong lòng Diệp Tuyền, chỉ ló đầu ra nghe Diệp Tuyền kể chuyện cho.
“Ngày xửa ngày xưa có một nàng tiên hoa sống trong một tòa lâu đài…”
Câu chuyện không gây buồn ngủ, vòng tay Diệp Tuyền lại ấm áp dễ ngủ hơn, mí mắt Bồi Bồi trĩu xuống, nhưng lúc nhìn thấy chú đến lại lập tức cảnh giác nắm lấy vạt áo Diệp Tuyền.
Tần Trí Thành như không nhìn thấy: “Tối nay anh ngủ ở phòng ngủ phụ.”
“Ừm, được.” Diệp Tuyền thầm nghĩ anh không phải đã ở đó bốn năm ngày rồi sao, còn nói làm gì nữa?
Trước khi Tần Trí Thành đi, lại lạnh nhạt nói một câu: “Tối nay phải làm việc nên có thể sẽ ngủ hơi muộn một chút.”
Lời nói của anh như đang đánh đố, Diệp Tuyền lúc này mới lờ mờ hiểu ra ám chỉ của anh.
Cô chớp mắt với đối phương, không nói gì.
Đợi dỗ Bồi Bồi ngủ xong, Diệp Tuyền ở phòng khách uống một ngụm nước, lúc này mới đi đến phòng ngủ phụ.
Cô vừa gõ cửa, cả người đã bị kéo vào phòng ngủ, những nụ hôn tới tấp ập đến, mấy ngày nay kiêng khem, cơ thể cô nhạy cảm, không chịu nổi sự kịch liệt như vậy, cùng lúc bị anh hôn liền ôm lấy cổ anh, thở hổn hển.
“Tần Trí Thành.” Cô cười khẩy, thở hổn hển: “Anh định ăn thịt em à?”
“Cho anh ăn không?” Giọng anh vẫn bình thường như mọi khi, nhưng lúc này lại trầm khàn đến lạ.
Diệp Tuyền nghe thấy lời anh nói, cười rộ lên: “Anh ăn đi.”
Không ngờ, Tần Trí Thành khẽ cắn nhẹ vào má cô.
Anh cắn rất nhẹ, như thể đang cắn một quả táo.
Vốn dĩ là một cảnh tượng mờ ám, lại bị anh làm cho có chút trong sáng, mặt Diệp Tuyền đỏ bừng tim đập nhanh một thoáng.