Lúc đó dì Hà rất thương cô.
“Cháu và Bội Bội là bạn thân nhất, sau này cháu cũng coi dì như nửa người mẹ đi, Bội Bội có gì cháu cũng sẽ có cái đó.”
Bà quả thật cũng đã làm được, thứ gì gửi cho Tôn Bội Bội cũng đều có một phần của Diệp Tuyền.
Diệp Tuyền nhận được rất nhiều sự ấm áp, cũng rất biết ơn sự ấm áp này.
Con người là động vật có tình cảm, điều này không thể tránh khỏi.
Cho nên cô mới không phẩy tay áo bỏ đi lúc nãy, mà ở lại đây kiên nhẫn nói chuyện với dì Hà.
Nhưng dì Hà rõ ràng không có ý đó, con gái sắp sinh, con rể lại còn bị giam trong đồn cảnh sát không rõ tung tích, bà hoảng hốt vô cùng: “…Thật đấy, dì cầu xin cháu, cầu xin cháu giúp Bội Bội, hai đứa trước đây thân thiết như vậy…”
“Cháu cũng từng nghĩ tụi cháu rất thân.” Diệp Tuyền lạnh nhạt ngắt lời: “Nhưng đó là trước khi chuyện dan díu của cô ta và Thẩm Bồi Diên bị cháu phát hiện.”
Dì Hà khựng lại: “…Tuyền Tuyền.”
“Cháu cũng khá tò mò, dì có biết chuyện này không?” Diệp Tuyền nhìn bà: “Dì có biết con gái dì và bạn trai của cháu đã lén lút qua lại bao nhiêu năm nay không?”
Ánh mắt dì Hà né tránh, lại cũng rất đau buồn: “Dì đã khuyên rồi nhưng Bội Bội không nghe, dì không còn cách nào khác…”
“Vậy là có biết.”
Cũng phải, lén lút qua lại hàng chục năm.
Tất nhiên phải có người giúp họ che đậy.
“Những chuyện đó đều là quá khứ rồi, dì nghe Bội Bội nói cháu bây giờ cũng có người mới rồi, vậy thì chuyện quá khứ chúng ta cứ để nó qua đi, tình nghĩa của hai đứa vẫn còn đó…” Dì Hà nức nở: “Dì thật lòng thích cháu, cũng biết cháu là một cô gái tốt bụng.”
“Dì ơi, cháu chưa bao giờ là người tốt bụng.”
Diệp Tuyền lặng lẽ nghĩ: Năm đó, cháu chỉ là muốn đối xử tốt với dì thôi.”
Cô chỉ là một người bình thường chứ không phải người tốt.
Cô đối xử tốt với dì Hà là vì trên người bà cô cảm nhận được tình mẫu tử chưa từng có.
Cho nên gặp phải người đối xử không tốt với cô, cô cũng sẽ ăn miếng trả miếng.
Dì Hà lại nghe ra ẩn ý trong lời cô, không thể tin được: “Vậy Bội Bội nói không sai, chuyện của Bồi Diên thật sự là do cháu làm à?… Diệp Tuyền, sao cháu lại nhẫn tâm như vậy, Bội Bội còn mang bụng bầu lớn, sao cháu lại có thể đưa Bồi Diên vào đồn cảnh sát, lòng dạ cháu cũng quá đen tối rồi…”
Diệp Tuyền cười cười: “Có lẽ vậy.”
Dì Hà nức nở, nhìn chằm chằm vào cô, vừa tủi thân vừa suy sụp: “Trước đây Bội Bội nói dì còn không tin, nhưng bây giờ dì hiểu rồi, cháu không bố không mẹ nên vô tình vô nghĩa, cháu căn bản không phải là người bình thường! Bồi Diên chẳng qua chỉ là ngoại tình thôi, việc gì cháu phải phá hoại công việc của nó, lại còn nhốt nó lại, cháu thật độc ác…”
Diệp Tuyền lại im lặng một lúc, vẫn cười cười.
“Đúng vậy, cháu không có bố mẹ.” Cô chậm rãi nuốt lấy mũi dao do người từng thân thiết đâm thẳng vào tim mình: “Dì bênh vực con gái mình, bào chữa cho cô ấy, cháu có thể hiểu, bởi vì đây là lẽ thường tình. Nhưng cháu không có bố mẹ, nên cháu chỉ có thể tự mình bênh vực mình.”
“Cháu ích kỷ, độc ác, lòng dạ đen tối, không phải là người bình thường.”
“Cháu đều thừa nhận.”
“Nhưng có một điều cháu nghĩ cháu phải nói cho dì biết, cháu không có khả năng thần thông quảng đại đến mức làm cho Thẩm Bồi Diên ra nông nỗi này. Nếu anh ta không làm những chuyện xấu xa đó thì đã không bị sa thải; nếu anh ta không cố ý hãm hại dự án của cháu thì cũng đã không vì quả báo mà bị bắt vào đồn.”
“Xét cho cùng, tất cả những điều này đều là do anh ta làm điều ác, không thể trách ai được.”
…
Hướng Thần đang ở văn phòng tổng giám đốc chơi trò domino của mình.
Chơi được một nửa, nhìn thấy Diệp Tuyền đi lên.
Cô không khác gì bình thường, vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, đặt tài liệu trước mặt anh: “Đợi sếp Tần về, mang cho anh ấy xem.”
“Ồ.”
Hướng Thần nhìn bóng lưng cô rời đi, lại luôn cảm thấy có gì đó không ổn.
Diệp Tuyền xuống lầu, lại lao vào công việc.
Đường Hồng lén nhìn cô một cái: “Giám đốc Diệp, lúc nãy không sao chứ?”
“Không sao.” Diệp Tuyền cười.
Đường Hồng chỉ biết Diệp Tuyền và một người phụ nữ ở ngoài dây dưa một lúc, cụ thể tình hình thế nào không biết, nhưng nhìn dáng vẻ khóc lóc thảm thiết của người phụ nữ đó, hình như chuyện không mấy tốt đẹp.
Cô ta vẫn khuyên một câu: “Nếu cô có việc gì, thì cứ đi nghỉ ngơi trước, hôm nay ở đây để tôi lo.”
Diệp Tuyền khẽ im lặng, quay đầu nhìn cô ta: “Hôm nay không cần đón con gái à?”
“Cần chứ, ngày nào mà nó không cần đón, nhưng nếu cô có việc thì tôi sẽ để chồng tôi lo.” Đường Hồng vỗ vai cô, như bạn bè vậy: “Nếu tâm trạng không tốt thì đợi tôi một lát, trên bàn làm việc của tôi còn có kẹo sơn tra tôi mua cho con gái, ăn vào tâm trạng sẽ tốt hơn.”
Diệp Tuyền bật cười: “Giám đốc Đường coi tôi như trẻ con dỗ dành à?”
Đường Hồng cũng cười: “Ai mà chưa từng làm trẻ con chứ.”
Sau khi kết thúc công việc, Diệp Tuyền về nhà trước.
Tần Trí Thành vừa mới hết sốt chưa bao lâu đã đi xử lý chuyện của Hứa Bạc, nói sẽ về muộn, bảo người giúp việc nấu bữa tối cho cô rồi mới đi.
Cô vẫn như thường lệ, một mình ngồi bên bàn ăn cơm.
Không ăn được nhiều, còn dư rất nhiều, cô lần lượt cất vào tủ lạnh.
Ngồi xuống ghế sô pha trong phòng khách, bật một bộ phim lên xem.
…
Không thể không nói, Thẩm Bồi Diên rất thông minh.
Anh ta làm việc ở Trí Hoa bao nhiêu năm nay, rất khôn khéo, trước khi hợp tác với Hứa Bác đã phòng bị sẵn, lúc này lại càng rũ bỏ trách nhiệm cực kỳ sạch sẽ.