Tần Trí Thành nói: “Em từng nói với anh là em chui ra từ khe đá.”
“…” Diệp Tuyền bật cười, nhớ lại lúc hai người họ còn là cấp trên cấp dưới đấu đá nhau: “Cũng phải, lúc đó sếp Tần còn nói, anh chính là người đè Ngũ Hành Sơn lên người em.”
Tần Trí Thành cũng cười: “Lời này đặt vào hoàn cảnh bây giờ xem ra cũng không sai.”
Cái gì mà không sai?
Diệp Tuyền nhớ lại tối qua, quả thật có một ngọn Ngũ Hành Sơn đè lên.
Tai cô hơi đỏ, xấu hổ: “Tần Trí Thành, cửa Phật thanh tịnh.”
“Diệp Tuyền.” Anh cũng gọi cô, lạnh nhạt liếc nhìn cô một cái, vẻ mặt thản nhiên như không: “Anh nói là tính cách của anh với em, em lại đang nghĩ gì thế.”
“…”
Khách hành hương quá đông, lễ bái ba lần chín lạy như thường lệ cũng phải làm nhanh hơn.
Hai người đều đã lạy ở các đại điện.
Diệp Tuyền nhìn tư thế lạy thành thạo của anh, thầm nghĩ anh quả thật thường xuyên đến đây.
Rồi lại nghĩ, người giàu có đa số đều có tín ngưỡng cũng là chuyện bình thường.
Lạy xong, Diệp Tuyền lại nắm tay Tần Trí Thành, như chủ nhà vậy, dẫn anh đi tham quan hơn nửa ngôi chùa: “Hồi nhỏ em hay bắt lươn ở chỗ này, còn chỗ này nữa, chỗ này trước kia có một cây cỏ nhỏ, em luôn muốn biết lớn lên nó sẽ như thế nào, nhưng mãi chẳng thấy nó lớn, không biết bị ai nhổ mất từ bao giờ, từ đó cũng không còn nhìn thấy nữa.”
Cô líu lo nói không ngớt, anh cũng kiên nhẫn lắng nghe, chưa từng ngắt lời.
Cho đến khi nhìn thấy vị trụ trì quen thuộc.
Tần Trí Thành khẽ gật đầu với đối phương, Diệp Tuyền ngẩn người nhìn qua, cũng cúi đầu một cái: “Trụ trì, sư thầy Tuệ Giác đâu rồi ạ?”
Tiểu Thất ôm chiếc áo cà sa mới của mình vội vàng bước tới, giành lời: “Sư thầy Tuệ Giác đang tụng kinh ạ! Thí chủ Diệp, lâu rồi không gặp.”
Cậu bé chẳng qua chỉ là nhớ Diệp Tuyền nên mới chen vào nói.
Diệp Tuyền cười, trìu mến cúi đầu nhìn cậu bé: “Tiểu Thất có nhớ chị không.”
Mặt Tiểu Thất hơi đỏ, lùi lại nửa bước, không nói gì.
Sau đó, cậu bé lén liếc nhìn Tần Trí Thành, qua vài giây, lại lén liếc nhìn một cái nữa, như đang xác nhận điều gì đó.
Sợ không kịp giờ tụng kinh, Diệp Tuyền lại nắm tay Tần Trí Thành đi nhanh về phía trước một đoạn, cuối cùng cũng đến ngoài đại điện.
Ánh Phật chiếu rọi, tiếng tụng kinh ngoài điện vang vọng khắp nơi.
Không khí thoang thoảng mùi đàn hương, khiến lòng người không khỏi tĩnh lại.
Diệp Tuyền quỳ xuống trên đệm, hai tay thành kính chắp lại.
Họ quỳ một chỗ, thân hình kề sát, vô cùng hòa hợp.
Không biết qua bao lâu, tiếng tụng kinh cuối cùng cũng kết thúc, những người hành hương tụ tập cũng lần lượt tan đi, Diệp Tuyền lại vẫn quỳ ở đó không động đậy, cô nhắm mắt, khẽ hít một hơi.
“Cả đời này con lận đận, một thân một mình, lúc khổ nhất được một vị sư thầy cho một bữa cơm mới sống sót qua ngày nên con rất tin vào số mệnh.”
Hồi nhỏ, mỗi lần nghe kinh quỳ lạy, cô đều nghĩ những người lớn lúc đó đang nghĩ gì.
Nhưng khi lớn lên, cô mới hiểu được câu “Vạn pháp đều là hư không.” Không nghĩ gì cả mới là bản ngã nguyên sơ và thuần khiết nhất.
Biết bao người cả đời truy cầu ý nghĩa cuộc sống, cuối cùng cũng chỉ là hư không.
Còn những gì trước mắt, mới là chân thực.
Cô từ từ mở mắt, hiện ra trước mắt không phải là đại điện cô tưởng, mà là Tần Trí Thành.
Tim Diệp Tuyền chậm lại nửa nhịp, mí mắt theo đó mà run lên.
Chiếc áo len cashmere màu nhạt Tần Trí Thành mặc bên trong, so với hình ảnh im lặng ít nói thường ngày của anh lại có thêm chút vẻ dịu dàng, đồng tử mắt anh dưới ánh sáng chiếu vào hơi ngả màu nâu, anh nói: “Cô Diệp tin vào số mệnh, vậy hãy đến nhận lấy số mệnh của mình.”
Diệp Tuyền theo động tác của anh nhìn xuống, nhìn thấy ống xăm Quan Âm.
Đầu ngón tay cô lại không nhịn được mà run lên, đột nhiên hơi căng thẳng, mím môi lại: “…Đừng trang trọng như vậy, lỡ như…”
Tần Trí Thành ba phần dỗ dành: “Thử xem, đừng sợ.”
Diệp Tuyền vốn không sợ, nhưng lại đúng lúc anh gán cho ống xăm này ý nghĩa “số mệnh”, trong một thoáng suy nghĩ, sinh tử chỉ nằm trong một que xăm, tay cô thật sự hơi run.
Rồi, Diệp Tuyền tay run run chấp nhận số mệnh của mình——
Cô rút ra một que, trẻ con nhắm mắt quay mặt đi không dám nhìn, đưa cho Tần Trí Thành: “Là gì vậy.”
Tần Trí Thành không đáp lời, khẽ cười nhạt một tiếng.
Cả khuôn mặt cô nhăn lại, mắt nhắm chặt: “Là gì vậy chứ.”
Không nhận được câu trả lời, cuối cùng cô không chịu nổi, lén mở một mắt ra, nhìn thấy nét mặt của Tần Trí Thành. Biểu cảm của anh dưới ánh sáng dịu dàng đến mức không giống anh.
Vẻ mặt này, chắc không phải là quẻ xấu rồi.
Cô nghiêng đầu, lại gần xem.
Quẻ thứ 108, thượng thượng, cung Sửu.
Tự mình chịu khổ nạn ở Bạch Long Hương.
Bao năm nghi ngờ hóa thành điềm lành.