Ngày hôm sau, Đường Hồng sốt ruột bày tỏ trong cuộc họp rằng mình muốn nhận lấy dự án siêu âm này.
Diệp Tuyền lơ đãng lắng nghe, không đưa ra ý kiến.
Cuộc họp kết thúc, Hướng Thần chú ý thấy tâm trạng cô không ổn.
“Giám đốc Diệp?”
Diệp Tuyền: “Ừm?”
Cô vừa lên tiếng, Hướng Thần nghe thấy giọng mũi mới biết cô bị cảm.
“Chú ý sức khỏe.” Hướng Thần đến phòng trà lấy hai gói thuốc cảm: “Gần đây trời càng lúc càng lạnh, mấy ngày này chắc đều sẽ có tuyết rơi, Giám đốc Diệp đừng để cảm nặng thêm.”
Diệp Tuyền ôm cốc uống chút nước nóng, cũng ngẩng đầu nhìn tuyết rơi ngoài cửa sổ.
“Mùa đông năm nay lại lạnh hơn mọi khi.”
“Lạnh đến mấy rồi cũng sẽ qua thôi.” Hướng Thần nói vậy.
Diệp Tuyền thật ra luôn cảm thấy anh ta dường như biết điều gì đó, quay đầu nhìn anh, anh lại khôi phục nụ cười vô tư lự như cũ. Im lặng vài giây, cô cũng mỉm cười.
Cạnh tranh với Đường Hồng, cơ hội thắng của Diệp Tuyền thật sự không chắc chắn.
Cho nên cô chọn dùng năng lực để chiến thắng, một buổi sáng làm ba bản kế hoạch gửi đến văn phòng tổng giám đốc.
Tần Trí Thành đều chỉ xem qua không trả lời, thái độ khiến người ta khó đoán.
Dự án này được coi là dự án quan trọng nhất của Tần Hòa hiện tại, đến nay kế hoạch sắp được quyết định, người ra quyết định là toàn bộ hội đồng quản trị, một mình Tần Trí Thành không thể đại diện nhưng lại là một phiếu bầu có trọng lượng nhất.
Buổi chiều Diệp Tuyền cầm báo cáo đi đến văn phòng tổng giám đốc thì thấy Đường Hồng đã đứng ở bên trong.
“Đây là?”
Hướng Thần nhún vai: “Đang kể chuyện cho sếp nghe đấy.”
Diệp Tuyền khẽ nhướng mày, tỏ vẻ không hiểu.
Hướng Thần hé một khe cửa, Đường Hồng đang kể lại những chuyện lặt vặt từ khi đến Tần Hòa, kể cô ấy đã làm thế nào để cân bằng giữa công ty và gia đình, lại kể con gái cô sốt cao bốn mươi độ mà cô vẫn còn ở công ty bận rộn với dự án, kể đến mức làm người ta cảm động, nước mắt lưng tròng.
Diệp Tuyền cũng nhún vai, nhận điện thoại rồi đi ra ban công.
Là mẹ Tần Trí Thành gọi đến: “Tiểu Tuyền Tuyền, đang làm gì đó?”
“Cháu đang đi làm dì ạ.”
Trong văn phòng Tổng giám đốc, Tần Trí Thành từ từ ngẩng đầu nhìn về phía cô.
“Giọng cháu không ổn lắm, có phải bị cảm rồi không? Uống thuốc chưa? Có cần dì bảo Tiểu Bảo xin nghỉ phép cho cháu không?” Bà Chu quan tâm hỏi liền ba câu.
“Không cần đâu dì, cháu không sao, do thời tiết thay đổi thôi, mấy ngày nữa là khỏi.”
“Cháu đừng ngại nhé, sức khỏe là quan trọng, Tiểu Bảo sẽ không trách cháu đâu.”
“Thật sự không cần, dì ạ.”
Bà Chu lại quan tâm vài câu mới nói: “Tối nay có rảnh không Tiểu Tuyền Tuyền? Tôm hùm mua nhiều quá rồi, đến nhà đi, dì cho cháu một ít mang về. Đừng từ chối, từ chối thì tôm hùm để lâu không ai ăn hỏng đi cũng có trách nhiệm của cháu, cháu không đến lấy là đang lãng phí lương thực đấy.”
Sở trường của bà Chu chính là – “ép buộc đạo đức một cách dịu dàng”.
Tặng quà đâu cần biết bạn có muốn hay không, vứt ngay dưới nhà bạn, bạn mà không nhận là đang gây ô nhiễm môi trường.
Diệp Tuyền: “…Cháu biết rồi, dì ạ.”
Cô cũng đang định mang chiếc túi đó trả lại.
Đường Hồng tự mình nói hăng say, nói được một nửa mới chợt nhận ra ánh mắt của lãnh đạo đã không còn ở đây nữa, cô ta gọi hai lần: “Sếp Tần, sếp Tần.”
Tần Trí Thành lạnh nhạt: “Tôi đâu có điếc.”
Đường Hồng lại bắt đầu than thân trách phận kể lể mình khó khăn thế nào.
Diệp Tuyền thấy cô ta còn lâu mới xong nên đã ôm tài liệu đi thang máy xuống rồi.
Tần Trí Thành đóng tài liệu lại: “Hướng Thần.”
“Sếp.”
Hướng Thần mở cửa chờ lệnh.
Trong phòng im lặng, anh ta và Tần Trí Thành mắt to trừng mắt nhỏ.
Ba giây sau, Hướng Thần tỉnh ngộ: “Ba rưỡi sếp còn có cuộc họp, đi thôi ạ?”
Tần Trí Thành gật đầu đứng dậy, Đường Hồng phía sau lưu luyến: “Sếp Tần, anh đi rồi à? Khi nào anh về…”
Hướng Thần thầm nghĩ trong lòng: Khi nào cô đi thì khi đó sếp sẽ về.
Lúc Tần Trí Thành rời đi, khóe mắt lại liếc thấy chỗ Diệp Tuyền vừa đứng lúc nãy có thêm một màu cam.
“Quả cam của Giám đốc Diệp quên lấy rồi.” Hướng Thần đi tới cầm lên, cười nói: “Giám đốc Diệp nói rồi, đây là cô ấy dùng để hối lộ anh đấy.”
Đôi môi mỏng của Tần Trí Thành khẽ hé: “Cái gì.”
“Giám đốc Đường dùng chuyện kể để cảm hóa anh, cô ấy không có con gái, cũng chẳng có chuyện gì để kể, chỉ có quả cam ăn thừa ở nhà ăn công ty buổi trưa nên muốn dùng cái này để hối lộ anh.”
Hướng Thần vừa nói vừa không nhịn được cười.
Anh ta luôn cảm thấy Giám đốc Diệp của họ có một kiểu hài hước lạnh lùng rất nhẹ nhàng, kiểu mặt không cảm xúc mà nói ra những lời gây sốc rất buồn cười.
Có thể sánh ngang với sếp Tần.
Ánh mắt Tần Trí Thành dừng lại trên quả cam vàng tròn trịa căng mọng trên tay anh.