Diệp Tuyền có con là chuyện xảy ra vào năm thứ ba sau khi họ kết hôn.
Họ không có ý định không sinh con, chỉ là không quá thúc ép chuyện đó.
Nhưng đến lúc Diệp Tuyền thật sự kiểm tra ra trong bụng có một đứa bé, vẻ mặt cả hai người đều có chút ngơ ngác.
Ngơ ngác lại không hoàn toàn giống nhau.
Diệp Tuyền là: “Em làm mẹ rồi à?”
Tần Trí Thành là: “Anh làm bố rồi.”
Nếu nói về người có cảm xúc kích động nhất thì phải kể đến người đang ngồi bên cạnh bác sĩ – Đỗ Tân- cũng là một bác sĩ.
Còn có Hướng Thần.
Hai người họ nước mắt nước mũi tèm lem như thể trúng số độc đắc vậy, kích động vô cùng.
Nếu người không quen biết nhìn vào chắc sẽ tưởng hai người họ mới là cặp vợ chồng có con.
“Diệp Tuyền, cậu phải sống tốt nhé.” Đỗ Tân lại nói với cô câu nói đó.
Rất bình thản, nhưng lại là một câu nói rất chân thành.
Không cầu cậu giàu sang phú quý, chỉ cầu cậu sống tốt.
Chỉ cần sống tốt, đã là hơn tất cả rồi.
Ngày hôm đó Tần Trí Thành trước tiên quấn Diệp Tuyền rất kỹ, đưa về xe rồi lại quay trở lại chỉ để hỏi một câu.
“Cô ấy từng phẫu thuật viêm ruột thừa, có ảnh hưởng gì không?”
Bác sĩ bên cạnh nói: “Yên tâm, sẽ không ảnh hưởng đến việc sinh nở của sản phụ đâu.”
Đỗ Tân lại hiểu anh, cười trả lời: “Yên tâm, sẽ không ảnh hưởng đến sức khỏe của Diệp Tuyền đâu.”
Đối với Tần Trí Thành mà nói, so với con cái, người mãi mãi quan trọng hơn chỉ có thể là Diệp Tuyền.
Lúc Diệp Tuyền mang thai, cô đúng là cục cưng của cả gia đình, tuy vốn dĩ cũng đã vậy rồi.
Nhưng lúc mang thai lại càng được cưng chiều hơn.
Ngay cả Bồi Bồi và Tiểu Pudding cũng biết lúc ôm cô phải tránh bụng cô ra.
“Bồi Bồi thích em trai hay thích em gái hơn?”
Bồi Bồi không có khái niệm gì về đứa bé này, nhai kẹo dưa hấu miệng nhỏ nhắn cử động: “Bồi Bồi thích Tuyền.”
“…”
Diệp Tuyền cuối cùng cũng biết, Bồi Bồi giống ai rồi.
Cô bất đắc dĩ nhìn Tần Trí Thành đang được bà Chu dạy nấu đồ bổ cho cô ở đằng kia: “Tần Trí Thành, anh thì sao?”
Người bị cô gọi tên khựng lại.
Bà Chu cũng như gặp phải kẻ địch lớn, lập tức căng thẳng.
Hai người gần đây đều đang xem sách hướng dẫn nuôi dạy con cái, trong đó nói không nên có quá nhiều dự đoán hoặc lựa chọn chủ quan về giới tính của trẻ sơ sinh, như vậy chỉ làm ảnh hưởng đến cảm xúc của sản phụ.
Thế là, Diệp Tuyền chỉ nhìn thấy một con robot cứng đờ đang lựa lời nửa ngày ở đó.
Diệp Tuyền không còn kiên nhẫn: “Trai hay gái.”
Tần Trí Thành: “Anh——”
Diệp Tuyền: “Hửm?”
Tần Trí Thành: “Gì cũng được.”
Diệp Tuyền “chậc” một tiếng: “Bảo anh chọn món ăn à, ăn gì cũng được.”
Tần Trí Thành: “…”
Bà Chu mạnh mẽ vỗ vào lưng anh một cái: “Cái miệng hư hỏng này của con Tần Tiểu Bảo, con không thể nói sinh con trai con gái gì cũng thích à?”
Tần Trí Thành gật đầu: “Phải.” Thậm chí còn tự mình phát huy: “Sinh Na Tra anh cũng thích.”
Diệp Tuyền: “…Anh mới sinh Na Tra!”
Tần Trí Thành nói: “Nếu sau này đàn ông có thể sinh con, anh không ngại sinh thay em, trai gái gì cũng được, Na Tra cũng được.”
Diệp Tuyền: “…”
Bà Chu sụp đổ ôm trán, không biết mình sao lại sinh ra một đứa con như thế này.
Anh độc miệng lên thì thật sự độc miệng, anh nghiêm túc lên cũng thật sự…
Thôi bỏ đi, hay là đừng nghiêm túc nữa.
Diệp Tuyền gắng gượng kìm nén không nói ra chữ ngốc đó, sợ ảnh hưởng đến đứa bé trong bụng.
Vào một buổi chiều yên bình, Bột Bột ra đời.