Lúc Thẩm Bồi Diên quay lại tìm Diệp Tuyền, cô vừa hay mang báo cáo đã làm xong đến cho Tần Trí Thành.
Tần Trí Thành cởi áo khoác định treo lên thì bị Diệp Tuyền tiện tay nhận lấy.
Kết quả, nói qua nói lại, Diệp Tuyền cũng quên mất chuyện mình đang ôm áo vest của anh, cứ ôm như vậy mấy phút liền.
Cho đến khi xem xong báo cáo, xác nhận không có sai sót, Tần Trí Thành ký tên.
Lúc đưa lại tài liệu cho cô, Tần Trí Thành ngẩng đầu: “Ôm không mệt à?”
Diệp Tuyền ngẩn người, lúc này mới phản ứng lại.
Hơn nữa chiếc áo vest này, vừa hay chính là chiếc hôm qua cô ch** n**c miếng lên, cô suy nghĩ rồi chủ động nhận tội: “Sếp Tần, chiếc áo này…”
“Không phải chiếc hôm qua.”
Đối phương đã ngắt lời cô trước.
Diệp Tuyền: “Vậy chiếc hôm qua có thể đưa cho tôi, tôi đi giặt sạch…”
Tần Trí Thành lại lạnh nhạt ngắt lời: “Vứt đi rồi.”
Vứt đi rồi à.
Diệp Tuyền nghĩ cũng phải, người ưa sạch sẽ như anh, chắc chắn sẽ vứt đi.
“Tôi sẽ bồi thường cho anh một chiếc mới.”
Tần Trí Thành không trả lời, coi như ngầm chấp nhận.
Đợi Diệp Tuyền ra ngoài, Hướng Thần còn thắc mắc, sao chiếc áo này lại không phải chiếc hôm qua? Rõ ràng là nó mà.
Sáng nay lúc anh nhận lấy còn thấy trong túi có danh thiếp của vị giám đốc khu công nghiệp hôm qua.
Sếp Tần cũng quá không đàng hoàng rồi.
Cứ thế mà lừa Giám đốc Diệp một chiếc áo.
Người làm công như họ kiếm tiền có dễ dàng không?
Một chiếc áo vest đặt may của sếp Tần, người làm công nửa năm làm không công.
Có lẽ là ánh mắt của Hướng Thần mang theo vẻ oán trách quá nồng đậm, Tần Trí Thành nhận ra: “Có ý kiến?”
“…Giá áo của anh đối với Giám đốc Diệp mà nói, có phải hơi quá đắt không.” Hướng Thần liều chết can gián: “Để Giám đốc Diệp bồi thường một chiếc, đau lòng chết mất.”
Tần Trí Thành lại không có biểu cảm gì.
“Cô ấy có tiền đó.”
Hướng Thần không hiểu.
Diệp Tuyền quả thật có tiền đó.
Sau khi bán chiếc túi Thẩm Bồi Diên tặng, tiêu một ít, mua một ít quỹ, lại gửi tiết kiệm một phần, vừa hay còn hơn ba vạn chưa tiêu, có thể mua cho Tần Trí Thành một chiếc áo vest kiểu dáng tương tự.
Còn về kích cỡ, trước đây lúc đi công tác cùng anh, Diệp Tuyền không biết đã mua giúp anh bao nhiêu lần, tất nhiên nắm rõ như lòng bàn tay.
Diệp Tuyền vừa tìm trong danh sách WeChat của người thợ may vest thủ công đó vừa ngẩng đầu thì đụng phải Thẩm Bồi Diên đang đứng ngoài cửa.
“Có phải quên mất anh rồi không?” Anh dựa vào tường, hai tay khoanh lại, giọng nói có chút bất đắc dĩ, đầu mày cũng nhướng lên.
“Không có.” Diệp Tuyền cất điện thoại đi: “Vốn dĩ định qua tìm anh đây.”
Thẩm Bồi Diên liếc nhìn về phía đó: “Em là giám đốc, còn phải cầm áo cho sếp à?”
“Giám đốc không phải cũng là người làm công sao?” Giọng Diệp Tuyền bình thản: “Là người làm công thì phải có ý tứ.”
Cô nhìn anh ngang nhiên quét mắt khắp công ty: “Dự án đã kết thúc rồi, sau này đừng gặp nhau ở công ty nữa.”
Thẩm Bồi Diên có thể ngang nhiên vào Tần Hòa như vậy, một là vì trong thời gian dự án có thẻ ra vào, hai là vì anh là bạn trai của Diệp Tuyền, bao năm nay đã rất thân thiết với nhân viên lễ tân và các phòng ban, ai cũng nể mặt anh, cho dù có lúc quên mang thẻ ra vào cũng sẽ cho anh vào.
Thẩm Bồi Diên đến Tần Hòa thong thả như về nhà mình vậy.
Im lặng vài giây, Thẩm Bồi Diên gật đầu: “Được, có phải em bị cảm không?”
“Sắp khỏi rồi.”
Hai người vừa nói vừa đi vào phòng nghỉ.
“Dù bận đến đâu cũng phải chú ý kết hợp làm việc và nghỉ ngơi, Tuyền Tuyền.” Thẩm Bồi Diên giả vờ vô tình nhắc đến: “Mà này, sao gần đây em đột nhiên bận rộn như vậy?”
“Nhận một dự án.” Diệp Tuyền uống nước nóng anh đặt sẵn trên bàn.
Thân thể đang định ngồi xuống của Thẩm Bồi Diên hơi khựng lại, đứng dậy nhận lấy cốc nước của cô đi đến máy lọc nước lấy thêm, quay lưng lại, giọng nói không rõ ràng: “Dự án nào?”
“Bí mật công ty, không thể tiết lộ.”
Thẩm Bồi Diên đưa cốc nước cho cô, cười dịu dàng: “Anh cũng không được sao?”
Diệp Tuyền uống nước, ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt rất nhạt.
Thẩm Bồi Diên hai tay giơ lên đầu hàng: “Là anh nói sai, anh xin lỗi.”
“Cho nên cuối năm nay chắc sẽ rất bận.” Diệp Tuyền thổi nước nóng: “Không phải anh nói muốn nói chuyện với em sao? Nói chuyện gì.”
Thẩm Bồi Diên im lặng một lúc lâu, lắc đầu, ngồi xổm xuống trước mặt cô.
“Không có gì, chỉ là muốn nói chuyện xem ngày kỷ niệm của chúng ta định đi đâu.”
Diệp Tuyền day day trán: “Để sau đi, gần đây em bận quá.”
“Được.” Thẩm Bồi Diên dịu dàng đáp: “Tối nay đến chỗ anh nhé? Giúp em thư giãn một chút.”