Ngày hôm sau, Diệp Tuyền đi làm.
Cuộc sống dường như không có gì thay đổi, vẫn là chấm công như thường lệ, vào văn phòng như thường lệ, chào hỏi nhân viên như thường lệ.
Chỉ là, cô liếc nhìn ngày tháng trên điện thoại.
Hôm nay vẫn là ngày đầu tiên cô và Tần Trí Thành kết hôn.
Một ngày rất bình thường, lại là một ngày rất không bình thường.
Kích cỡ vest của Tần Trí Thành không vừa lắm, cô lại liên hệ với thợ may để sửa lại, hôm nay phải gửi quần áo đi.
Nhân lúc nghỉ trưa, trong công ty không có nhiều người, cô đi đến văn phòng Tổng giám đốc lấy quần áo.
Vừa gặp Hướng Thần, đối phương đột nhiên cười tủm tỉm với cô.
“…Làm gì vậy.” Cô cảnh giác nheo mắt.
Tên này, đừng thấy ngày thường thoải mái vui vẻ, thật ra chính là một con hổ mặt cười, thường cười như vậy thì chắc chắn là nụ cười gian xảo.
Hướng Thần đi tới đi lui, đến trước mặt cô.
Đột nhiên từ sau lưng lấy ra một bó hoa tặng cô: “Ta đa!”
Diệp Tuyền càng thêm cảnh giác: “Anh bỏ thuốc độc vào hoa à?”
“…” Hướng Thần nhếch môi, lại gần cô, nói siêu nhỏ: “Tân hôn vui vẻ, bà Tần.”
Nghe thấy cách xưng hô này, và…tiếp nhận được thông tin trong lời nói của anh, Diệp Tuyền đứng yên tại chỗ, ngẩn người một lúc lâu.
Cô mặt không cảm xúc, chỉ có môi cử động: “Cảm ơn anh, tôi tạm thời vẫn chưa thể chấp nhận cách xưng hô này.”
Hướng Thần bật cười không nhịn được: “Làm ơn đi, cô với sếp rốt cuộc là thế nào, có phải hôm qua mới kết hôn không, sao người nào cũng bình tĩnh thế, cảm giác như hai người kết hôn mà người phấn khích nhất lại là tôi.”
Diệp Tuyền nhún vai, không tỏ ý kiến.
“Sao anh biết?”
Hướng Thần nhét bó hoa vào lòng cô: “Tôi có gì mà không biết chứ, mọi chuyện của sếp và cô tôi đều biết hết.”
“Vậy à?” Diệp Tuyền buộc phải nhận bó hoa: “Vậy xem ra anh cũng sớm đã biết chuyện Thẩm Bồi Diên ngoại tình rồi.”
“…”
Hướng Thần khẽ ho: “Tôi định nói với cô rồi nhưng sợ cô không tin nên tôi không nói. Dù sao cũng có sếp Tần, cô sớm muộn gì cũng sẽ biết.”
Diệp Tuyền lười biếng không thèm để ý đến anh: “Sếp Tần đâu?”
“Ở trong.” Hướng Thần cười: “Cứ vào thẳng là được, tôi ở ngoài canh cửa cho cô.”
Nói cứ như là đi ngoại tình vậy, thật kỳ quặc. Diệp Tuyền đấm nhẹ vào vai anh ta: “Anh giữ mồm giữ miệng cho tôi là được rồi, cẩn thận lời nói, đừng nói bậy.”
“Đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ! Bà Tần…”
Bị Diệp Tuyền lườm một cái, Hướng Thần cuối cùng cũng không còn đùa cợt nữa, cười.
Diệp Tuyền đi đến gõ cửa văn phòng Tổng giám đốc.
“Sếp Tần.”
“Vào đi.”
Lúc cô vào anh đang ký tên.
Khung xương Tần Trí Thành rất đẹp, có chiều sâu, khuôn mặt anh tuấn, là kiểu người mà ngay cả tướng mạo cũng có thể nhìn ra là một người đàn ông lịch lãm và quý phái.
Chỉ có điều trước đây Diệp Tuyền rất ít khi nhìn kỹ anh.
Bây giờ cô lại nhìn kỹ gương mặt nghiêng lạnh lùng của anh.
Vừa nghĩ đến người như vậy đột nhiên trở thành chồng mình…
Diệp Tuyền càng không thể thích ứng được.
Cho đến khi đối phương ngẩng đầu.
Diệp Tuyền đi tới: “Tôi đến lấy quần áo, sếp Tần.”
“Quên mang rồi.” Tần Trí Thành suy nghĩ một chút: “Tôi bảo Hướng Thần về lấy rồi mang đến bàn làm việc của cô.”
Diệp Tuyền gật đầu: “Vậy được.”
Cô quay người định đi ra ngoài, Tần Trí Thành gọi lại.
“Đợi đã.”
Tần Trí Thành đặt bút xuống, đứng dậy đi đến trước mặt cô, ánh mắt trầm tĩnh lướt nhẹ qua cổ cô rồi nói: “Quay người lại.”
Diệp Tuyền tuy không hiểu nhưng vẫn làm theo.
Mái tóc dài mềm mại vừa gội buổi sáng được búi tròn tùy tiện rũ xuống cổ bị anh vén lên.
Đầu ngón tay khẽ lướt qua vùng da sau gáy, mang theo một cảm giác ngứa ngáy.
Chiếc vòng cổ lạnh lẽo rũ xuống trước ngực, Diệp Tuyền cúi đầu, nhìn thấy toàn bộ chiếc vòng cổ đá ruby này.
“Vốn dĩ có hai viên, một viên mang đi làm mặt hổ treo trên mũ cho Bồi Bồi, bị nó gỡ xuống, bảo tôi làm thành trâm cài áo tặng cô. Viên này là của mẹ tôi.”
“Dì và Bồi Bồi biết rồi à?”
“Ừm.” Tần Trí Thành lạnh nhạt nói: “Những người thân thiết bên cạnh tôi đều biết rồi.”
Vậy thì, Hướng Thần, bà Chu, Bồi Bồi, thêm cả Đàm Tự nữa.
Là bà Chu tặng, cô không tiện từ chối nữa.
Dù sao thì, lỡ như từ chối, bà Chu chắc chắn lại sẽ lôi lý do lãng phí tài nguyên ra nói.
Diệp Tuyền gật đầu: “Vậy bên Đỗ Tân để tôi nói.”
Tóc búi tròn hơi lỏng, lúc cô gật đầu, cũng theo đó mà lắc lư.