Một lát sau, Hướng Thần xách hai phần bánh pudding lên.
“Cuối cùng cũng xếp hàng được rồi.” Anh thở phào một hơi dài: “Hôm nay cũng coi như may mắn, người đợi phía trước không nhiều lắm.”
Diệp Tuyền liếc qua kính chiếu hậu nhìn người ngồi ở hàng ghế cuối cùng, biết ngay ai là người đòi ăn bánh pudding này.
Trở lại khách sạn, đi theo vào phòng điều hành của Tần Trí Thành, Diệp Tuyền tiếp tục làm việc.
Tiếng nước chảy ào ào từ phòng tắm vọng ra, cô không liếc mắt, giữ vững đạo tâm.
Một lát sau, cửa mở.
Tần Trí Thành mặc bộ đồ ở nhà màu đen tuyền rộng rãi thoải mái bước ra, tóc mái trên trán vẫn còn hơi ẩm nước, mái tóc đen thường ngày cứ thế mềm mại rũ xuống che nửa mí mắt, khiến khí chất trầm ổn và bình tĩnh của anh giảm đi một nửa, trở nên…
Diệp Tuyền không tả nổi khí chất của anh, ngược lại cảm thấy có một câu nói trên mạng rất phù hợp.
Ông bố mang dáng dấp thiếu niên.
Tần Trí Thành cũng không biết có để ý đến ánh mắt của cô không, ung dung ngồi xuống đối diện cô ăn bánh pudding.
Có vẻ hơi tương phản một chút, phải không?
Điều tương phản hơn còn ở phía sau.
Không lâu sau, điện thoại của Tần Trí Thành reo lên, anh nhận cuộc gọi video.
Bên kia vang lên giọng nói vui vẻ: “Tiểu Bảo! Đang làm gì đó Tiểu Bảo!”
“…”
Diệp Tuyền âm thầm cúi đầu thấp hơn.
Tần Trí Thành dời ánh mắt từ mặt cô, mặt không cảm xúc nhìn người phụ nữ trung niên được bảo dưỡng rất tốt trong video: “Đang ăn.”
Đối phương không để ý đến sự lạnh nhạt của anh, giơ điện thoại lên quay khắp nơi cho anh xem: “Con xem, bên này nhiều bồ câu lắm, lãng mạn quá Tiểu Bảo ơi, mẹ với dì út của con ở Paris chơi vui đến không muốn về nữa!”
Diệp Tuyền cúi đầu thấp hơn nữa, giả câm giả điếc.
Tần Trí Thành lạnh nhạt nhìn cô: “Cô bị bệnh thoái hóa đốt sống cổ à?”
Diệp Tuyền: “…”
Rõ ràng rất nhỏ, nhưng bên kia lại nghe thấy rất rõ: “Tiểu Bảo, bên cạnh con có người khác à…” Để ngăn mẹ Tần tiếp tục nói những lời phấn khích và vui vẻ, Tần Trí Thành lật camera hướng về phía Diệp Tuyền đang ngồi đối diện.
Diệp Tuyền ngồi khá ngay ngắn, trên đầu gối đặt một chiếc gối ôm, trên gối ôm đặt máy tính xử lý công việc, ánh sáng dịu nhẹ chiếu lên mặt, mái tóc dài đen nhánh rất dịu dàng.
Trong màn hình điện thoại, mẹ và dì út của Tần Trí Thành đều đồng loạt nhìn chằm chằm vào cô.
“…Cháu chào dì ạ.”
“Ôi chao.” Mẹ Tần cười rộ lên, mắt cong cong: “Dì còn tưởng Tiểu Bảo nhà mình cây sắt nở hoa rồi chứ, hóa ra là bé Diệp Tuyền.”
Tiếp xúc nhiều năm, Diệp Tuyền vẫn chưa thể thích ứng được với cái tên “Tiểu Bảo” này, tất nhiên cũng không thể thích ứng được với cái tên “bé Diệp Tuyền” của mình. Nhưng cô vẫn cố tỏ ra bình tĩnh, mỉm cười: “Lâu rồi không gặp dì, dì út.”
“Đúng là lâu rồi không gặp, khi nào đến nhà chơi vậy, dì nhớ cháu lắm…”
“Ôi chao, dì út cũng nhớ cháu! Quà dì út gửi cho cháu lần trước cháu nhận được rồi chứ…”
Hai vị quý bà đầu kề sát vào nhau, đều chen vào màn hình muốn nói chuyện với cô.
Diệp Tuyền đang định lịch sự trả lời thì Tần Trí Thành đã thu lại màn hình điện thoại, qua loa đối phó nửa câu rồi cúp máy.
Trong phòng đột nhiên im lặng, chỉ còn lại Tần Trí Thành và Diệp Tuyền ngồi đối diện nhau.
Vài giây sau Tần Trí Thành lại thong thả cầm bánh pudding lên ăn.
“…”
Tần Trí Thành vẫn luôn là một người rất lý trí, Diệp Tuyền chưa bao giờ thấy anh nổi giận.
Có một khoảnh khắc cô nghĩ, nếu hôm nay Tần Trí Thành gặp phải tình huống giống như cô thì anh sẽ làm gì?
Ánh mắt của cô bị phát hiện, Tần Trí Thành hỏi: “Có chuyện gì?”
Diệp Tuyền chậm lại vài giây: “Tuổi còn nhỏ, kinh nghiệm còn nông cạn, quả thật có một chuyện trong cuộc sống muốn nhờ sếp Tần chỉ giáo.”
“Cô nói đi.”
“Một người bạn của tôi gặp phải người không tốt, bắt gặp bạn trai cô ấy ngoại tình tại trận, cô ấy nên làm gì?”
Người tầng lớp như Tần Trí Thành sẽ không để tâm chuyện nhỏ như vậy, nghe rồi cũng như gió thoảng bên tai, nên Diệp Tuyền thật sự chỉ muốn nghe ý kiến khách quan của anh.
Dù sao thì trong cuộc đời cô tình thân nghèo nàn, không có trưởng bối nào để cho cô ý kiến.
Tần Trí Thành đầu cũng không ngẩng, tiếp tục ăn bánh pudding.
Một lúc lâu sau anh nói.
“Gặp người khác.”
Diệp Tuyền nhất thời không hiểu ý anh, ngẩn người hai giây mới phản ứng lại.
Gặp phải người không tốt thì làm sao?
Gặp người khác.
Không hổ là Tần Trí Thành, bất cứ chuyện gì cũng có thể tìm ra cách xử lý bình tĩnh nhất, hiệu quả nhất, tiết kiệm thời gian nhất. Trong từ điển của anh căn bản không có hai chữ “khó khăn”.
Cô mím môi, cười rất nhạt: “Tôi không còn việc gì nữa, không làm phiền sếp Tần nghỉ ngơi, chúc ngủ ngon.”
——
Trở lại phòng, Diệp Tuyền nhìn thấy tin nhắn chưa đọc trong điện thoại.
[Tôn Bội Bội: Ngày mai tớ dẫn cậu đi chơi nhé, Tuyền Tuyền, đến Thượng Hải, ăn uống đi lại của cậu tớ bao hết nha.]
Hào phóng như vậy, khiến Diệp Tuyền nhớ lại dáng vẻ tự tin của Tôn Bội Bội khi cầm tấm thẻ của Thẩm Bồi Diên hôm nay.
Tấm thẻ đó ban đầu là hai người cùng nhau làm, dùng tên Thẩm Bồi Diên, coi như là quỹ tình yêu chung của hai người, mỗi tháng mỗi người đều bỏ 2.000 tiền lương vào, đi du lịch đều dùng tiền này.
Diệp Tuyền không thích quản lý tài chính lắm nên tấm thẻ này vẫn luôn do Thẩm Bồi Diên quản lý.
Sau này đi chơi, dù chơi thế nào, tiền trong thẻ dường như cũng không bao giờ hết.
Cho đến khi hỏi người bên cạnh giá vé ghế ngồi hàng đầu tại lễ hội pháo hoa mà họ đã xem lúc đó là bao nhiêu, Diệp Tuyền mới biết, số tiền dư ra trong thẻ đó, đều là tiền tiết kiệm của riêng Thẩm Bồi Diên.
Tuy gia thế Thẩm Bồi Diên tốt nhưng không bao giờ tiêu xài hoang phí, bản thân lại chịu khó chịu khổ, từ cấp ba đã bắt đầu làm thêm gia sư, cộng thêm 4 năm đại học tích góp được, tất cả đều dùng vào việc du lịch với cô.
Diệp Tuyền thực sự thấy xót, một là xót tiền, hai là xót anh.
Thẩm Bồi Diên lại nói: “Anh chưa bao giờ cảm thấy mình làm nhiều, chỉ cảm thấy mình làm chưa đủ nhiều.”
Người yêu bạn thật lòng, luôn cảm thấy mình nợ bạn.
Diệp Tuyền không phải là người quá tôn thờ tình yêu, cô rất thực tế. Nói theo cách thông thường là yêu tiền.